Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao Daily News Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2010 Vietnam Ngoisao
CUỘC THI VIẾT 'MÓN ĂN NGÀY TẾT'
Bài viết ấn tượng tuần 3: Hành mẹ muối không hăng của tác giả Hoàng Thị Hồng Phúc.
Mời bạn gửi họ tên đầy đủ, ngày tháng năm sinh, địa chỉ, email, điện thoại, số CMND về email: b
log@ngoisao.net để nhận giải thưởng.
Bài dự thi ấn tượng tuần 1: Ngọt bùi chè kho
Bài dự thi ấn tượng tuần 2: Mùa bánh khúc và tình bà cháu
Danh sách độc giả nhận quà tặng của ông già Noel (click vào ảnh để biết chi tiết).
Kết quả cuộc thi 'VIẾT VỀ SỰ KIỆN ĐÁNG NHỚ NHẤT 2009' (click vào ảnh để biết chi tiết).
Quà tặng các 'cây bút' của Chơi Blog hàng tuần (click vào ảnh để biết chi tiết).
Câu chuyện tình yêu
Khám phá các nước
Những xúc cảm đẹp
Gia đình thương yêu
Việt Nam của tôi
Xã hội qua mắt blogger
'Lăng kính blogger'
Thể thao

 Bài nhiều comment Tiếp
Cao sơn lưu thủy
Hãy thức dậy trước lúc bình minh
20 lần/ngày
Viết cho em 
 
Thứ ba, 24/11/2009, 10:58 GMT+7

Trở về

Hơn một tuần cái lạnh hanh hanh bao trùm miền Bắc. Mùa đông đã về thật rồi.
Đêm qua nó đột nhiên ngủ ngon lành sau một tuần mất ngủ, nó mơ thấy tiếng nhạc rộn rã trong nhà thi đấu của giải sinh viên, rồi lại thấy mình phóng xe ầm ầm trên con đường đông đúc của Hà Nội trong một buổi chiều đông mưa lất phất. Rồi nó tỉnh dậy... Ngoài trời Hải Phòng gió đang thổi liên hồi.

Đào Thị Cúc
(Bài dự thi 'Sự kiện đáng nhớ 2009')

Nó thích chạy xe máy trong mưa như một thú vui điên rồ. Cuộc sống của nó vốn là một chuỗi những điên rồ mà nó thường tự nói với mình là... tuổi trẻ. Tuổi trẻ có nghĩa là sống đúng như mình mong muốn, là làm những điều mình muốn mà không cần để ý đến người khác nghĩ gì. Tuổi trẻ là đi trên một con đường thẳng do mình vạch ra và nếu chẳng may có đụng phải ai thì người ấy làm ơn tránh giùm, vì tuổi trẻ là không bao giờ lùi bước. Nó đã nghĩ như thế, sống như thế, và với nó 5 năm ở Hà Nội chính là tuổi trẻ.

Mọi thứ trôi đi nhanh như cơn gió thoảng qua cuộc sống ngột ngạt của nó. Đôi khi nó thấy rõ sự thất bại đang gặm nhấm nó, nó khóc vì thấy mình bất lực. Đôi khi nó ước mình biến mất, vì một căn bệnh trầm trọng chẳng hạn. Những ý nghĩ bế tắc phản ánh một hiện thực tối tăm... Một con bé 24 tuổi đang loay hoay để tìm kiếm một công việc thực sự.

Đã tròn 6 tháng kể từ ngày nó rời bỏ một Hà Nội náo nhiệt và một cuộc sống tự do để trở về nếp sống quy củ của gia đình. 18 năm tuổi thơ ở Hải Phòng không còn khiến nó thấy thân thiết. Những con đường bình yên chầm chậm nơi đây không còn chút yêu yêu nhớ nhớ như những lần trở về của năm thứ hai đại học nữa. Thậm chí gia đình với bữa cơm đầm ấm cũng chẳng thể làm lòng nó bình lặng. Từ khi nó thấy mình trưởng thành, biết sống, biết nghĩ, biết yêu thương, biết tranh đấu nó đã quen với bụi bặm Hà Nội, quen với ồn ào và tất bật, quen với xa nhà và quen với một cuộc sống không có nhiều quy tắc mất rồi.

5 năm nuôi lớn trong nó một ước mơ mạnh mẽ về sự thay đổi, để thoát ra khỏi cái vỏ bọc rụt rè và bình lặng đến tẻ nhạt. Nó muốn tìm thấy con người thật đang vẫy vùng bên trong nó, và ở một khía cạnh nào đó, nó đã làm được.

Nó tập chơi bóng rổ khi vừa bước vào đại học, và ở đó một đứa con gái như nó đã thực sự tìm được rất nhiều thứ mà trước đây nó mong ước. Đó là đam mê, là sự tự tin, là bạn bè, là đồng đội. Nó yêu những điều đó hơn tất thảy mọi thứ trên đời.

Vậy mà 6 tháng trước tất cả đã thay đổi. Công việc đầy áp lực cộng với mớ tình cảm lộn xộn khiến nó mệt mỏi đến sụp đổ. Như bản tính vốn có của con người, khi đau khổ người ta thường hướng về gia đình như một lối thoát và sự trở về bình yên nhất. Nó đột ngột quyết định rời bỏ Hà Nội, dù không biết đây có phải là một quyết định sai lầm hay không nhưng chắc chắn đó là một bước ngoặt lớn sẽ làm thay đổi cuộc sống của nó một lần nữa.

Nó đã khóc rất nhiều trong tháng đầu tiên sau ngày trở về. Nó không ăn được cơm và thường xuyên mất ngủ. Người nó xanh xao mệt mỏi. Nó biết, quên là một điều không đơn giản.

Tháng thứ hai nó bắt đầu công cuộc tìm việc làm. Gửi hồ sơ đi khắp nơi, kể cả những công việc không đúng chuyên ngành của nó nhưng hồ sơ đi mà không có hồi âm trở lại. Dường như mảnh đất quê hương này không có chỗ cho một con bé học Hóa như nó. Và sự chán nản ập đến như một vùng mây tối sắp gây ra cơn bão lớn.

Tháng thứ ba nó nghĩ tới việc quay trở lại học. Một hồ sơ thi cao học và mọi vấn đề bế tắc về việc làm sẽ được giải tỏa ngay lập tức, nhưng cuối cùng nó lại không làm thế. Nó nghĩ nhiều đến bố mẹ. Thời gian ở nhà giúp nó hiểu rằng hoàn cảnh tài chính của gia đình không được tốt. Điều này làm nó áy náy vì thực sự suốt những năm tháng đại học, bố mẹ luôn cung cấp mọi nhu cầu mà nó không hề biết rằng ở nhà mọi người đã phải sống rất vất vả. Nó mệt mỏi nghĩ đến những cuộc ăn uống, chơi bời nó đã trải qua.

Tháng thứ tư nó trở lại sân bóng với những người bạn mới. Không còn là những buổi tập mệt nhoài hay những trận đấu căng thẳng với nhiều cái đập tay và vòng tay ôm nhau rộn ràng khi chiến thắng, nó chỉ ra sân để tìm lại một chút hình bóng của thứ nó vẫn gọi là tình yêu lớn nhất đời mình thôi. Không phải là trở về quá khứ nhưng ít nhất nó đã tìm lại được niềm vui, nó lại thấy mình cười trên sân bóng, đó là lúc nó yêu mình nhất...

Tháng thứ năm, nó quyết định làm một công việc tạm thời không đúng với chuyên ngành và một mức lương ít ỏi. Nó không an phận, ước mơ của nó vẫn nằm ngay trước mắt nhưng nó hiểu rằng không thể vội vàng được.

Tháng thứ sáu... nửa sau của năm đã trôi qua và nó vẫn chưa làm được điều gì như lời hứa với bản thân khi trở về. 6 tháng, khoảng thời gian không dài với một đời người nhưng đủ dài cho 1 trải nghiệm. Trải nghiệm về sự thất bại đã dạy cho nó bài học về sự cố gắng và chắt chiu những gì mình đang có. Nó đã mất nhiều khi rời bỏ công việc và bạn bè ở Hà Nội nhưng nó cũng đã tìm được những điều tốt đẹp khác.

Đó là gia đình với một thằng cháu nhí nhố và nghịch ngợm, là những người bạn mới với một sân bóng khác đầy ánh đèn và tiếng cười rộn rã. Nó đã quyết đinh trở về và nó sẽ sống với cái quyết định ấy. Con đường rất dài còn ở phía trước, chỉ cần giờ phút này còn niềm tin, nó nhất định không bỏ cuộc.

Ước mơ ơi! Hãy đợi nó nhé!

Vài nét về blogger:

 
Phản hồi của blogger về bài viết (18)
1. Có phải dân Hóa LTT không? (25/11/2009)
2. Mãi mãi bóng rổ là tình yêu! (25/11/2009)
3. Ước mơ và hiện thực (25/11/2009)
4. Gửi chồng yêu của vợ (25/11/2009)
5. Vào đời (25/11/2009)
6. Đồng cảm (25/11/2009)
7. Tôi cũng trở về :) (25/11/2009)
8. Chào bạn (24/11/2009)
9. Đồng cảm (24/11/2009)
10. Chúc bạn may mắn (24/11/2009)
1, 2
Ý kiến của bạn
Tên :
E-mail :
Tiêu đề :
 Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu Off Telex VNI VIQR 

 
VITAMIN CHO TÂM HỒN

Bạn cần cài Flash Player để xem được Clip này.

Click vào ảnh dưới để nghe tiếp các chương trình của 'Vitamin cho tâm hồn'.
BLOGGER SÁNG TÁC

BÀI VIẾT CỦA TUẦN

 
Địa chỉ blog của sao
Bài viết về blog của sao
 Kỹ thuật làm blog Tiếp» 
Bạn muốn chia sẻ blog của mình hay ấn tượng với blog của ai đó. Bạn có thể gửi tới blog@ngoisao.net.


Những dòng nhật ký của bạn Minh, người vừa tạm biệt cuộc sống vì bệnh tim ở tuổi 19.

Đôi khi hãy dừng chân giữa cuộc sống bận rộn, hít thở và bổ sung vitamin cho tâm hồn.

 
TRANG CHỦ
Đặt Ngôi Sao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Chuyện lạ Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Sách hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Nhà đẹp