Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao Daily News Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2009 Vietnam Ngoisao
Quà tặng các 'cây bút' của Chơi Blog hàng tuần (click vào ảnh để biết chi tiết).
Câu chuyện tình yêu
Khám phá các nước
Thể thao
Xã hội qua mắt blogger
'Lăng kính blogger'
Việt Nam của tôi
Gia đình thương yêu

 Bài nhiều comment Tiếp
Cao sơn lưu thủy
Hãy thức dậy trước lúc bình minh
20 lần/ngày
Viết cho em 
 
Thứ năm, 11/6/2009, 08:32 GMT+7

Nông thôn ngày mất điện

Tôi là một cô gái thành phố chính gốc. Từ nhỏ tôi được sống trong một hoàn cảnh không phải giàu có sung sướng gì nhưng cũng đủ để chấp nhận với bản thân mình.

Mashimay

Dù nói là dân thành phố, không có nghĩa tôi không biết cảnh nông thôn thế nào. Tôi chưa đi đây đó nhiều, nhưng đủ để hiểu nhiều điều cần hiểu. Vừa trở về sau chuyến thực tập dài ngày tại một vùng quê, trong tôi vẫn còn lưu giữ gần như nguyên vẹn những gì mới qua. Nó như vừa xảy ra thôi, gần đến mức tôi có thể nhoẻn miệng cười khi nhớ lại. Bình yên và thanh thản.

Một trong những kỷ niệm tôi nhớ nhất chắc là những ngày ở làng quê không có điện. Ngày cúp điện, trời mưa, lạnh, cô bé cạnh chỗ tôi ở loay hoay bên bếp củi mà bà ngoại vừa nhóm, hơ tay cho ấm, bé ngửi thấy hơi ấm đó mang mùi của củi khô. Trời nắng, nóng, cô bé lại chạy ra cái võng dưới mé sông trước hiên nhà, đung đưa qua lại, nó cảm nhận một luồng gió mát đến kì lạ. Bé ngân nga và cười thầm:

Gió này là gió tự nhiên,
Em ngồi hóng gió, miên man trong lòng.
Gió à, em mượn chút nhe,
Vừa không tốn điện, lại không tốn tiền

Không có điện thì tổ tiên của chúng ta vẫn sống tốt đấy thôi. Không có đèn để học, người ta vẫn có thể mượn ánh sáng của nàng trăng, và trẻ con thì bắt đom đóm bỏ vào quả trứng làm đèn đom đóm. Và y như rằng thì xã hội lúc ấy cũng có rất nhiều người tài giỏi mặc dù không có phương tiện hiện đại.

Không có điện, có tivi thì cũng chẳng thể nào xem được. Nhưng mọi người vẫn cập nhật tin tức tốt đấy thôi. Người ta truyền cho nhau những câu chuyện, những bài ca dao, những câu hát ngọt ngào và nồng ấm tình người.

Cô bán hàng nước ở Hội An châm cây đèn dầu trong giờ Trái Đất. Ảnh: Hoàng Hà.

Ngày cúp điện, tôi và bạn bè vội đốt vội cây nến và ngồi tán chuyện cùng nhau. Không phải rủ nhau ra quán café nào đó, cũng không phải kéo nhau đi karaoke như lúc còn ở thành phố. Chỉ là ngồi bên nhau, nói chuyện và tâm sự cùng nhau. Tôi chợt nhận ra tình cảm bạn bè ấm áp hơn bao giờ hết.

Về lại thành phố, lại trầm quán và lướt web. Tôi đọc thấy trên nhiều trang báo người dân than phiền về chuyện cúp điện. Tôi cười méo xẹo "mình cũng có lúc như vậy". Những ngày ở nơi thôn quê đã giúp tôi sống đơn giản hơn và biết bằng lòng với thực tại hơn. Chợt hiểu ra rằng, đôi khi tiện nghi quá làm tôi hư lúc nào không biết. Tôi chợt nghĩ, thay vì ngồi đó để than phiền và trách móc, sao người ta lại không làm điều gì đó để thấy thoải mái hơn.

Trong khi người dân thành phố bức xúc vì "đôi khi" nhà họ cúp điện, mấy ai nghĩ những nơi nông thôn ngày không có điện với họ hết sức bình thường. Trong lúc nhà nhà ở thành phố đèn điện thắp sáng trưng, thì cũng có không ít nhà ở nông thôn tối tối phải đốt nến thay đèn.

Một ngày cúp điện nơi thành thị trở thành đề tài nóng hổi trên các mặt báo, được nhiều người bàn tán và ý kiến. Vậy những ngày cúp điện nơi nông thôn thì sao, có ai kêu, và kêu ai? Nếu đã là điện thì có phân biệt thành thị và nông thôn?

Chúng ta cùng sống trên cùng một đất nước, cùng là con Rồng, cháu Tiên. Mọi người đều có quyền sống và quyền bình đẳng. Con người ta sinh ra đã có tính chịu đựng. Vấn đề là ở chỗ, đôi khi sung sướng quá làm người ta quên mất tính chịu đựng của mình nhiều đến mức nào. Và cũng ở trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, người ta mới học cách khắc phục, học cách vượt qua và chấp nhận.

Dù đôi lúc có những khó khăn mà không ai có thể tránh khỏi được. Đôi lúc trong lòng có nhiều bất mãn. Và thay vì ngồi than vãn và trách móc, xin hãy nghĩ cuộc sống của mình còn tốt hơn so với nhiều người. Với tôi, chia sẻ và cảm thông sẽ là liều thuốc tốt để mỗi người tự hoàn thiện bản thân mình.

P.S.: Tôi viết ra suy nghĩ của riêng bản thân mình. Mỗi người đều có quan điểm riêng của bản thân mình, và tôi cũng vậy. Tôi viết để chia sẻ và cảm thông. Với tôi, biết đưa ra ý kiến của mình và tôn trọng ý kiến của người khác là điều quan trọng nhất.

Vài nét về blogger:

 
Phản hồi của blogger về bài viết (0/14)
1. Quá nặng nề! (17/6/2009)
2. Quê? Thành phố? (15/6/2009)
3. Nhìn cuộc sống lạc quan (13/6/2009)
4. Cũng chỉ là ý kiến cá nhân (12/6/2009)
5. Đồng cảm (11/6/2009)
6. Đôi dòng gửi tác giả (11/6/2009)
7. Bài viết quá mang nặng cá nhân! (11/6/2009)
8. Góp ý (11/6/2009)
9. Lời của tác giả :) (11/6/2009)
10. Mất điện, thôn quê (11/6/2009)
Ý kiến của bạn
Tên :
E-mail :
Tiêu đề :
 Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu Off Telex VNI VIQR 

 
 
Góc bình luận
Độc giả có thể chia sẻ suy nghĩ, nhận xét về các bộ phim, cuốn sách, tiểu thuyết, vở kịch, ca khúc, show truyền hình... mình yêu thích ở mọi thể loại tới địa chỉ email: hautruong@ngoisao.net
Địa chỉ blog của sao
Bài viết về blog của sao
 Kỹ thuật làm blog Tiếp» 
Bạn muốn chia sẻ blog của mình hay ấn tượng với blog của ai đó. Bạn có thể gửi tới blog@ngoisao.net.


Những dòng nhật ký của bạn Minh, người vừa tạm biệt cuộc sống vì bệnh tim ở tuổi 19.

Đôi khi hãy dừng chân giữa cuộc sống bận rộn, hít thở và bổ sung vitamin cho tâm hồn.

 
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Chuyện lạ Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Nhà đẹp