Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao Daily News Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2009 Vietnam Ngoisao
Cuộc thi 'VIẾT VỀ SỰ KIỆN ĐÁNG NHỚ NHẤT 2009' với giá thưởng giá trị (click vào ảnh bên dưới để biết thêm chi tiết).
Câu chuyện tình yêu
Khám phá các nước
Vitamin cho tâm hồn
Gia đình thương yêu
Việt Nam của tôi
Xã hội qua mắt blogger
'Lăng kính blogger'
Thể thao

 Bài nhiều comment Tiếp
Cao sơn lưu thủy
Hãy thức dậy trước lúc bình minh
20 lần/ngày
Viết cho em 
 
Thứ ba, 17/3/2009, 08:48 GMT+7

Cho tôi một vé đi tuổi... già

Ban đầu, nó định viết một entry ngắn với tiêu đề là "Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ" nhằm lợi dụng tên tuổi của tác phẩm ăn khách cùng tên để lăng-xê bài của nó. Nhưng mới viết được vài dòng, nó "delete" hết rồi viết lại, đổi luôn cái tít thành 'Cho tôi xin một vé đi tuổi... già' nhằm làm cho mọi người... sốc.

Huỳnh Nghĩa Việt

Vả lại nhiều người muốn về tuổi thơ quá rồi, ai cũng muốn quay trở về những ngày tháng hồn hiên, trong trẻo và bình yên chứ ít ai muốn chạy nhanh đến với tuổi già. Nó muốn làm cái gì đó mới hay nói khác hơn, nó muốn thử tưởng tượng ra chính bản thân mình sẽ như thế nào sau 50-60 năm nữa (nếu lúc đó nó còn được sống trên đời).

Có thể sau 50 năm hoặc hơn nữa, nó sẽ ngồi một góc trong ngôi trường mà hiện tại đang học. Ngồi từ sáng tới chiều để bán... khoai lang, bánh tiêu hay đậu phộng luộc. Có khi cả ngày nó chả bán được đồng nào. Thế là ngày đó nó bị đói, không có tiền mua cơm và phải chạy vạy mấy người hàng xóm tốt bụng cho mượn ít tiền để mai còn lấy hàng bán. Để hy vọng ngày mai nó sẽ có cơm ăn, không phải lê lết cái thân già còm cõi cô độc trở về chỗ trọ với cái bụng đói; và những ngày trái gió trở trời có được ít tiền mua thuốc, mua cháo chống cự với sự bất hạnh của tuổi già vốn đã đầy khắc nghiệt.

Có thể sau 50 năm nữa hoặc hơn nó sẽ ngồi tại một góc vòng xoay nào đó. Đôi mắt mệt mỏi liếc nhìn những người đi đường cầu mong họ bố thí cho ít đồng tiền lẻ. Nó già lắm rồi, không con cái, không người thân thuộc. Nó không trách ông trời sao quá nghiệt ngã, sao không công bằng với nó. Bởi nó đã trách nhiều rồi. Nó đi gần hết cuộc đời và nó đã học được cách phải chấp nhận. Nó cũng không bao giờ nghĩ đến việc sẽ kết thúc nhanh cuộc đời mình bằng một việc làm ngu xuẩn nào đó. Bởi ông trời thi thoảng vẫn ban cho nó chút niềm vui hiếm hoi trong cuộc sống.

Lâu lâu vẫn có vài người tốt bụng cho nó gói xôi hay ổ bánh mỳ rồi ân cần hỏi han. Hôm trước trời đột ngột đổ mưa. Nó có đem theo một cái tấm nilông lớn để trùm mình cho khỏi ướt nhưng mưa đến nhanh quá, nó lấy ra không kịp. Một anh thanh niên đang đi đường thấy vậy đã cho nó che chung chiếc dù của mình. Mưa tạnh, mặt trời lên và mọi thứ trở nên ấm áp hơn.

Có thể sau 50 năm nữa hoặc hơn, nó đang lầm lũi đi trên một con phố nhỏ. Tay cầm một cái bao để đựng giấy và vỏ chai. Giữa trưa, mặt trời chói chang, cái nắng khô khốc như muốn đốt cháy cái lưng già nhăn nheo của nó. Nó chầm chậm đi sát vào những ngôi nhà nhằm tìm kiếm chút bóng mát. Thấy một cái chai nhựa ai uống nước xong bỏ lại trên vệ đường, nó chậm rãi lấy bỏ vào bao. Cái bao hôm nay không nặng làm nó ít mệt hơn nhưng cũng có nghĩa là tối nay sau khi đã bán đi số giấy và chai nhựa nhặt được, nó sẽ phải ăn ít hơn. Nó sẽ chỉ nấu một chén cháo thôi. Chắc chắn nó sẽ không no, thậm chí sẽ khó ngủ vì cái bụng cứ xót xót, nhưng nó sẽ không bao giờ dám nấu hai chén.

Có thể sau 50 năm nữa hoặc hơn, nó đang khùng khùng điên điên lê lết trong một ngõ tối. Cái ngõ tối nhỏ vắng đến lạnh người. Chẳng có ai ngoài nó, không còn sợ bị người khác đánh đuổi, nó từ từ ngồi xuống. Đêm lạnh, người nó run rẩy. Đói. Cái lạnh cộng với cái đói làm cho nó tỉnh ra. Nó nhớ lại cảnh nó bị đứa con trai đuổi đánh vì lỡ làm rơi cái bát cơm. Nó vừa chạy vừa cố cắn chặt răng để khỏi bật ra tiếng khóc, để hàng xóm khỏi nghe thấy. Giờ đây không còn ai có thể nghe thấy nó, nó mới khóc. Nó khóc nức nở như một đứa trẻ mặc dù cái đầu rối bù của nó đã bạc trắng.

... Cũng có thể sau 50 năm nữa hoặc hơn, nó sẽ đang mỉm cười hạnh phúc trong một ngôi nhà lớn cùng với con cháu của mình. Nó ngồi nhâm nhi chén trà sen thơm, ăn một ít bánh đậu xanh, nghe mấy đứa cháu tíu tít kể chuyện. Lúc đó, nó có thể sẽ nhìn qua cửa sổ và hờ hững khi thấy một cụ già đang lê từng bước mệt mỏi đi xin ăn...

Vài nét về blogger:

 
Phản hồi của blogger về bài viết (0/27)
1. Rất có hồn (10/4/2009)
2. Hy vọng (20/3/2009)
3. Bi quan quá (20/3/2009)
4. Cảm nhận của tôi (19/3/2009)
5. Thật... cảm động (18/3/2009)
6. Tác giả nhìn cuộc đời bằng một màu đen (17/3/2009)
7. Tôi thích sống bằng hiện tại (17/3/2009)
8. Ra sao khi ngày mai tới... (17/3/2009)
9. Hãy sống bằng tình yêu (17/3/2009)
10. Cuộc đời là thế!! (17/3/2009)
Ý kiến của bạn
Tên :
E-mail :
Tiêu đề :
 Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu Off Telex VNI VIQR 

 
 
Góc bình luận
Độc giả có thể chia sẻ suy nghĩ, nhận xét về các bộ phim, cuốn sách, tiểu thuyết, vở kịch, ca khúc, show truyền hình... mình yêu thích ở mọi thể loại tới địa chỉ email: hautruong@ngoisao.net
Địa chỉ blog của sao
Bài viết về blog của sao
 Kỹ thuật làm blog Tiếp» 
Bạn muốn chia sẻ blog của mình hay ấn tượng với blog của ai đó. Bạn có thể gửi tới blog@ngoisao.net.


Những dòng nhật ký của bạn Minh, người vừa tạm biệt cuộc sống vì bệnh tim ở tuổi 19.

Đôi khi hãy dừng chân giữa cuộc sống bận rộn, hít thở và bổ sung vitamin cho tâm hồn.

 
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Chuyện lạ Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Nhà đẹp