Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao Daily News Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2009 Vietnam Ngoisao
Quà tặng các 'cây bút' của Chơi Blog hàng tuần (click vào ảnh để biết chi tiết).
Câu chuyện tình yêu
Khám phá các nước
Thể thao
Xã hội qua mắt blogger
'Lăng kính blogger'
Việt Nam của tôi
Gia đình thương yêu

 Bài nhiều comment Tiếp
Cao sơn lưu thủy
Hãy thức dậy trước lúc bình minh
20 lần/ngày
Viết cho em 
 
Thứ ba, 11/11/2008, 10:16 GMT+7

Nhớ biển ngày đầu đông

Hà Nội đã đầu mùa đông. Giữa cái nắng hanh vàng nhưng cũng lạnh tê tái lại thấy nhớ biển. Nhớ dào dạt.

Thanh Vân

Cứ mỗi năm một lần mình mới có dịp hội ngộ với biển. Nhưng năm nay lại hội ngộ hai lần. Biển với mình là những ngày nắng tháng sáu, tháng bảy, là cảm giác bồng bềnh, được biển che chở và vỗ về.

Mình nằm ngửa mặt và để sóng tự đẩy cả người và phao đi. Những lúc như thế mình thấy nhẹ nhàng và bình yên lắm, mọi ưu tư và phiền muộn được trút hết đi.

Biển mùa du lịch nên lúc nào cũng tấp nập. Mình mới chỉ đến với biển vào những ngày ấm áp, những con sóng cũng mênh mang và chiều lòng người hơn. Biển mùa này sao nhỉ? Có lẽ vắng người lắm. Biển ngoài bắc mùa này lạnh lắm và yên tĩnh nữa. Không còn những tiếng ồn ã mùa du lịch mà tất cả có lẽ như ngưng đọng để nghe biển hát.

Mình sẽ tìm về với biển, tìm đến với cảm giác được vỗ về ấy. Mình sẽ đến, đến biển vào mùa lạnh, đến và xóa hết những trăn trở. Mình muốn yên tĩnh, muốn thời gian lắng lại để nghe và cảm nhận. Phải rồi, đến biển, ngồi trên bãi cát và nghe Nỗi nhớ mùa Đông của Thu Phương. Nhưng mình không phải đang ở mùa khác nhớ về mùa đông mà ở giữa mùa đông.

Những ngày đầu đông này, trong suy nghĩ của mình cứ hiện ra một Hà Nội cổ kính. Đó là bức tranh đen trắng và xa xăm, là một quán cóc ven đường. Là hình ảnh bà cụ ngồi bán trà nóng, nói chuyện với khách. Và trong số những người khách đó có ông cụ râu dài, tóc bạc, đội mũ nồi. Còn có cả mình nữa, mình ngồi say sưa nghe chuyện, ngắm phố ngắm phường, ngắm từng hơi thở phả ra như làn sương mỏng.

Trời lạnh, đi lại cũng ngại hơn. Sáng muốn nằm thêm một lúc nhưng không phải vì lười như những năm trước mà vì năm nay thay đổi. Vì tối hôm trước trằn trọc không ngủ được. Chẳng hiểu sao mình cứ có cái gì đó như thần giao cách cảm. Giấc ngủ của mình không mộng mị mà khi tỉnh dậy thấy hoảng hốt, thấy như mình đang mất đi một cái gì đấy thân thuộc. Rồi mình trấn tĩnh, mình tự nhắc mình chỉ là giấc ngủ mơ. Có lẽ mình ngày càng đa cảm. Nhưng rồi, cái mất mát vô hình ấy đến. Vì thế mình sợ mỗi giấc ngủ, sợ cái cảm giác về thời gian cứ loạn nhịp.

Đã lâu rồi không đi cà phê. Phải rồi, mình bỏ quên thói quen ấy. Mình sẽ lại cà phê một mình, sẽ hít hà hương cà phê và gửi một chút rét, một chút lạnh cho những nơi ấm áp.

Tự nhiên mình muốn lưu giữ tất cả những hình ảnh này, những hình ảnh của mùa đông năm nay và cả những hình ảnh về mình. Để làm gì nhỉ? Có lẽ chỉ thấy thích, chỉ muốn giữ lại những khoảnh khắc này cho riêng mình, để chiêm nghiệm, để nhớ.

Mùa lạnh muốn về với biển nhưng cũng lại nhớ rừng. Nhớ Sa Pa quá. Bắc Hà giờ này đang ở cái rét 5-6 độ. Muốn đứng trong cảnh mờ sương đó, muốn ngồi bên bếp lửa hoặc chỉ là hít hà cái không khí trời mây ấy.

Còn quá nhiều việc chưa làm và cần phải làm. Chỉ mong tháng ngày rồi sẽ bình yên. Được sống thật thoải mái, lòng không chút vướng bận, nghĩ ngợi để đi khắp mọi miền Tổ quốc. Muốn thật bận rộn để nhịp sống ấy cuốn mình đi và mình sẽ thênh thang, lòng lại có những khoảnh khắc rộn ràng trở lại

P.S.: Hà Nội 10/11/2008, một ngày đầu đông.
Cà phê một mình

van thanh [nguyenthanhvan_288@yahoo.com]

 
 
Phản hồi của blogger về bài viết (0/6)
1. Gửi bạn Thanh Vân (11/11/2008)
2. Gửi bạn Vân Thanh (11/11/2008)
3. Nhớ biển (11/11/2008)
4. Biển (11/11/2008)
5. Thích Hà Nội quá... chừng ! (11/11/2008)
6. Đồng cảm! (11/11/2008)
Ý kiến của bạn
Tên :
E-mail :
Tiêu đề :
 Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu Off Telex VNI VIQR 

 
 
Góc bình luận
Độc giả có thể chia sẻ suy nghĩ, nhận xét về các bộ phim, cuốn sách, tiểu thuyết, vở kịch, ca khúc, show truyền hình... mình yêu thích ở mọi thể loại tới địa chỉ email: hautruong@ngoisao.net
Địa chỉ blog của sao
Bài viết về blog của sao
 Kỹ thuật làm blog Tiếp» 
Bạn muốn chia sẻ blog của mình hay ấn tượng với blog của ai đó. Bạn có thể gửi tới blog@ngoisao.net.


Những dòng nhật ký của bạn Minh, người vừa tạm biệt cuộc sống vì bệnh tim ở tuổi 19.

Đôi khi hãy dừng chân giữa cuộc sống bận rộn, hít thở và bổ sung vitamin cho tâm hồn.

 
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Chuyện lạ Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Nhà đẹp