Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao Daily News Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2009 Vietnam Ngoisao
Cuộc thi 'VIẾT VỀ SỰ KIỆN ĐÁNG NHỚ NHẤT 2009' với giá thưởng giá trị (click vào ảnh bên dưới để biết thêm chi tiết).
Câu chuyện tình yêu
Khám phá các nước
Vitamin cho tâm hồn
Gia đình thương yêu
Việt Nam của tôi
Xã hội qua mắt blogger
'Lăng kính blogger'
Thể thao

 Bài nhiều comment Tiếp
Cao sơn lưu thủy
Hãy thức dậy trước lúc bình minh
20 lần/ngày
Viết cho em 
 
Thứ năm, 30/10/2008, 15:27 GMT+7

Cho một vết son

Đôi ta chưa có "cỗ cưới". Chỉ là đặt bút "bỏ tù nhau". Đơn sơ lắm nhưng với em thế là đủ...

Vân Lam

Khái niệm "đủ" ở con người là điều hoang tưởng, đúng không anh? Nhưng thật sự ngay bây giờ, với những gì anh đã - đang mang đến cho em, em không còn chờ đợi điều gì hơn nữa ngoài thiên chức làm mẹ.

Em đã nhìn thấy anh tươi cười không do dự nắm tay em bước vào khu vực "tù chung thân". Nhưng có phải là đơn giản đâu khi cách đây một năm anh đã phải lận đận lục tung Internet và bản đồ thế giới để tìm ra một nơi mà anh có thể vừa thỏa mãn "chí bình sinh" cho sự nghiệp, vừa có thể mang em theo một cách thuận lợi nhất.

Nơi này không có mùa xuân với hoa thơm trái ngọt, không có mùa hè với tiếng ve râm ran cùng những cơn mưa ướt át đất trời, cũng chẳng có mùa thu với những thảm lá vàng lót chân chúng ta vào những chiều dạo mát, càng không có cái rét đậm người của Hà Nội mỗi lúc đông sang. Chỉ có nắng - gió và cát... Chúng mang đi những giấc mơ lãng mạn thời son trẻ của em và trả lại cho em dáng dấp một người vợ thực sự.

Em đã sống những ngày chưa từng có trước đó bao giờ với những lo toan, giận hờn, nhường nhịn, chịu đựng, vị tha và yêu thương. Em đã sống với những ngày chui vào bếp bằng tất cả tình yêu và sự phấn khích. Em đã sống với những đêm nồng ấm lắng nghe từng nhịp thở của anh. Em đã sống với tiếng cười lanh lảnh vang ra mỗi ngày trong căn phòng nhỏ. Em đã sống... những ngày đáng sống!

Em gọi những ngày này là "vết son" trong đời chúng ta. Nói văn hoa hơn là "thời hoàng kim" của một tình yêu, một mái ấm mà chúng ta đã đánh đổi bằng nước mắt, bằng những ngày dài dằn vặt, đau khổ và sự cố gắng đến kiệt cùng của cả hai. Sau thời hoàng kim sẽ là gì? Vương triều nào rồi cũng đi qua thời kì hưng thịnh. Vấn đề là người ta sẽ sống cùng nhau như thế nào khi thời hưng thịnh đã tàn?

Em không nghĩ quá nhiều về phạm trù vốn đã trở thành quy luật ấy. Từng ngày, từng ngày bên anh, em chỉ biết cùng anh vun thêm tiếng cười và bớt đi phiền muộn bằng mọi cách. Em chỉ biết nấu cho anh những món ăn anh thích, đọc cho anh nghe những quyển sách anh ưa và xem cùng anh những đoạn phim anh tâm đắc. Nhưng em đâu chỉ biết thế. Em cũng biết gào to mỗi khi bực bội, cũng biết cáu giận mỗi khi phật ý và cũng biết khóc mỗi khi buồn. Những lúc như thế, em nghĩ giữa chúng ta sẽ nổ ra một cuộc hỗn chiến. Nhưng không! Anh đã ân cần dỗ dành em. Anh đã giúp em nhận ra: để sống cùng nhau chúng ta cần có sự kiên nhẫn - nhường nhịn và yêu thương. Em tự thấy mình có lỗi... Dần dà em cũng biết cách tự hoàn thiện mình để những cảm xúc không vượt quá giới hạn cho phép.

"Yêu thương nhau là giúp nhau sống tốt hơn" - em tin "điều vớ vẩn" này cũng có lúc đúng, ít ra là với em bây giờ!

Sẽ là quá sớm để viết nên một điều gì viên mãn ở đây. Em chỉ muốn lưu lại những cảm xúc em từng có trong đời. Biết đâu sau này, khi già đọc lại em tự thấy mình "ngớ ngẩn và lãng mạn" đến buồn cười. Nhưng dù có là gì thì với em, cảm xúc ấy cũng đáng để trân trọng. Nó đánh dấu một quãng đời em đã - đang và sẽ sống bằng tất cả sự nhiệt thành của mình. Vì em tin - mọi sự cố gắng đều mang đến một kết quả xứng đáng. Kết quả xứng đáng em mong có được là gì anh biết không?

"Chuyện kể rằng khi thời kì hưng thịnh đi qua, vua và hoàng hậu thối lui về ở ẩn, nhường ngôi lại cho thái tử Vũ Lam Hải...blah..blah...". Nghĩa là đến giây phút đó, chúng ta không bị bất kì ai "soán ngôi" vua hay ngôi hoàng hậu.

Đó là mong ước tưởng chừng giản dị mà bất kì cặp đôi nào cũng khát khao. Nhưng để đạt được nó là cả một quãng đường dài với những nỗ lực không ngừng.

Chúng ta sẽ cùng cố gắng, cố gắng từng ngày, anh nhé...

Vài nét về blogger:

 
Phản hồi của blogger về bài viết (0/3)
1. Hay và ý nghĩa lắm (30/10/2008)
2. Cảm thấy buồn quá (30/10/2008)
3. Gửi chị Vân Lam (30/10/2008)
Ý kiến của bạn
Tên :
E-mail :
Tiêu đề :
 Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu Off Telex VNI VIQR 

 
 
Góc bình luận
Độc giả có thể chia sẻ suy nghĩ, nhận xét về các bộ phim, cuốn sách, tiểu thuyết, vở kịch, ca khúc, show truyền hình... mình yêu thích ở mọi thể loại tới địa chỉ email: hautruong@ngoisao.net
Địa chỉ blog của sao
Bài viết về blog của sao
 Kỹ thuật làm blog Tiếp» 
Bạn muốn chia sẻ blog của mình hay ấn tượng với blog của ai đó. Bạn có thể gửi tới blog@ngoisao.net.


Những dòng nhật ký của bạn Minh, người vừa tạm biệt cuộc sống vì bệnh tim ở tuổi 19.

Đôi khi hãy dừng chân giữa cuộc sống bận rộn, hít thở và bổ sung vitamin cho tâm hồn.

 
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Chuyện lạ Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Nhà đẹp