Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao Daily News Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2009 Vietnam Ngoisao
Chia sẻ những cảm xúc khó quên bên người thân yêu, bạn bè hay thậm chí những người xa lạ, những lời chúc bất ngờ cho mọi người trong dịp Giáng sinh hay những bức thư ngộ nghĩnh cho ông già Noel với Chơi Blog tại địa chỉ: blog@ngoisao.net.
Entry được độc giả và các blogger yêu thích nhất tuần từ 6/11 - 15/11 với 28% phiếu bầu chọn (182/649 phiếu):
Chị ơi, em yêu chị - Blogger Cà phê chiều thứ bảy.
Câu chuyện tình yêu
Khám phá các nước
Thể thao
Xã hội qua mắt blogger
'Lăng kính blogger'
Việt Nam của tôi
Gia đình thương yêu

 Bài nhiều comment Tiếp
Sống là không chờ đợi...
Dù em là tình nhân
Tôi 25
Không cần cố gắng để yêu 
 
Thứ sáu, 12/9/2008, 09:44 GMT+7

Thạch thảo trắng

Cuộc đời con người giống như một cuộc hành trình của con tàu nhiều sân ga. Mỗi khi đỗ, con tàu ấy lại đón thêm những người khách mới. Khách cũ không cần nhớ con tàu mình đã đi tên là gì hoặc mình đã qua những sân ga nào, họ chỉ vội vàng bước xuống rồi nhanh chóng hoà mình vào dòng người đang mải miết trôi kia.

Hà Anh

Tôi không phải người đầu tiên so sánh cuộc đời con người với một con tàu, tôi có thể là người thứ một nghìn, người thứ một trăm nghìn hay một triệu nghìn, cũng vì thế mà tôi không cảm thấy mình đang lẻ loi và đơn độc trong cuộc hành trình tìm cảm xúc.

Tôi suy nghĩ như người ta hay người ta suy nghĩ giống như tôi. Nếu suy nghĩ ấy chỉ cho riêng mình thì chắc không sợ bị kiện vì tội ăn cắp bản quyền đâu nhỉ? Thời đại hiện nay, con người có nhiều "quyền" quá nên động một chút lôi nhau ra tòa. Tôi tự nhận mình là một kẻ nhát gan, cầm tinh con ốc sên nên ai động vào tôi một chút, tôi sẽ co mình vào trong cái vỏ mà tôi cho rằng cứng cáp ấy ngay lập tức.

Có thể người ta sẽ đạp bẹp cái vỏ ấy để lôi tôi ra hoặc người ta sẽ nhủ thầm: "Thôi, tha cho nó, loài ốc sên nhỏ bé chẳng làm được cái gì cho đời đâu". Tôi thích phương án hai hơn nhiều, cho dù người ta nói xiên xỏ thế nào đi nữa người ta cũng để cho tôi được yên. Tthật ra, người ta chẳng làm gì đến tôi, chỉ riêng tôi chỉ tự làm mình như vậy mà thôi, tự suy diễn, tự đau khổ, tự dằn vặt nói đao to búa lớn một chút kiểu như tự vả vào mặt mình vậy. Tự vả tự đau.

Trước đây tôi yêu hoa thạch thảo lắm, đặc biệt là loài hoa thạch thảo màu trắng nhỏ li ti, cánh mỏng manh yếu đuối, tôi tự so sánh mình với loài hoa này. Tôi thấy người ta hay cắm chung hoa thạch thảo trắng với hoa hồng để màu trắng ấy làm nền cho màu hoa đỏ thắm mang ý nghĩa tình yêu, hoa hồng đẹp thật, hữu sắc hữu hương, còn hoa thạch thảo trắng thì hương không, sắc cũng không, nó đơn giản và trần trụi như tôi vậy, vì suy nghĩ ấy nên tôi đã nghĩ tôi sinh ra chỉ để làm nền cho kẻ khác?

Trong thư gửi anh tôi viết, tôi yêu hoa thạch thảo. Lần đầu tiên sau hàng trăm lá thư tay chúng tôi gặp nhau. Anh tặng tôi một chùm thạch thảo trắng héo cong queo nhưng tôi vô cùng sung sướng. Anh hỏi tôi tại sao em lại so sánh mình với hoa thạch thảo trắng, anh thấy em như một bông hồng nhiều gai hơn. Không, tôi không phải là một bông hồng nhiều gai, tôi ghét hoa hồng, cũng có thể tôi có gai nhưng không phải gai hoa hồng, mà gai tầm ma, xù xì xấu xí.

Chúng tôi gặp nhau nhiều hơn một lần, đôi khi chỉ để ngồi với nhau, chẳng ai nói với ai câu gì. Sau vài ba lần như thế tôi nói tôi yêu anh, đơn giản chỉ vì anh hiểu tôi, anh không sợ những cái gai của cây tầm ma, đơn giản hơn anh biết tôi yêu hoa thạch thảo, anh chưa bao giờ tặng tôi hoa hồng. Sau khi nói yêu anh, tôi hỏi: "Anh không mời em về nhà chơi à?" Anh trả lời: "Em có muốn không? Nếu anh mời em về nhà có nghĩa em là người yêu chính thức của anh". Tôi lặng lẽ cúi đầu, sao tôi thấy tôi chông chênh đến thế?

Lần thứ n gặp anh ở công viên như bao đôi tình nhân khác, anh sục tay vào trong áo khoác của tôi, toàn thân tôi lạnh cứng như một xác ướp. Bất giác tôi cảm thấy sợ, tôi không sợ bàn tay kia, tôi không sợ anh, tôi sợ chính mình. Tôi sợ cái thứ cảm giác vô hồn mà tôi đang phải chịu đựng khi bàn tay ấy chạm vào da thịt của tôi. Tôi gào lên với mình, hãy ôm anh ấy đi nhưng hai tay tôi buông thõng xuống dưới, chạm vào mặt chiếc ghế đá lạnh toát.

Sinh nhật tôi, anh lại đến với một bó hoa thạch thảo trắng và một lọ nước hoa, dám cá nó ngốn phải hết nửa tháng lương của anh, tôi cằn nhằn như một người vợ thực thụ: Anh đừng lãng phí tiền bạc làm gì, mua hoa được rồi, đâu cần quà tặng. Bạn bè tôi đến chúc mừng sinh nhật lần thứ 23 của tôi, tôi tíu tít gọi anh: Anh Đ. ơi, lấy cho em con dao. Anh Đ ơi lấy cho em cốc nước. Con bạn thân nhìn tôi cau mày: "Mày gọi người yêu thế à?", tôi trợn mắt nhìn nó: "Không thế thì thế nào?". Nó bĩu cái môi dài thượt: "Không ai gọi người yêu cả tên như mày. Phải là: Anh ơi hoặc mình ơi". Tôi chết sững giữa nhà, anh có phải là người yêu tôi không hoặc chính xác hơn tôi có yêu người yêu tôi không?

Chúng tôi đi xem phim, trong rạp tối om om, anh quàng tay qua vai tôi, đáng lẽ ra tôi nên làm như những cô gái bên cạnh, tôi nên ngả đầu vào vai anh nhưng chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào tôi hất tay anh ra một cách tàn nhẫn, tàn nhẫn đến nỗi tôi cũng phải ngạc nhiên. Anh không nói gì nữa mà đưa tôi đến trường, trước khi chia tay anh nói với tôi rằng: "Em đừng như thế, tâm hồn em không phải hoa mà nó hoang dã như một thứ cỏ dại". Vâng, anh nói đúng nhưng anh quên mất một điều rằng, mọi loài hoa trước khi thành hoa đều là cỏ dại hay sao?

Chúng tôi tạm thời xa nhau trong vòng 3 tháng, chỉ tạm thời thôi, giống như các cặp vợ chồng sống ly thân. Tôi đi làm, tôi phải theo chuyến tàu cuộc đời để đi xa hơn, tôi không thể dừng lại một sân ga là anh được cho dù anh cố níu kéo. Cũng vì mải miết chạy nên tôi để quên anh tại một sân ga nào đó, tên nó tôi cũng quên mất rồi.

Lần đầu tiên tôi gặp người ấy, người ta không tặng tôi hoa thạch thảo trắng mà thay vào đó bằng một đóa hồng nhung đỏ thắm, tôi bảo hoa hồng nhiều gai lắm, em không thích. Người ấy nói vô tư: "Em đừng lo, anh đã cắt sạch gai rồi, không đau đâu". Vâng, không đau đâu anh nhỉ? Anh nói với tôi: "Em thật tội nghiệp. Em nhắm mắt ngủ liên miên trong cái thế giới chỉ có mình em, mỗi khi em mở mắt ra thì bị chói ngay lập tức nên em sợ, em cứ nhắm hoài".

Anh lôi tôi ra khỏi cái vỏ ốc và bắt tôi nhìn thẳng về phía mặt trời, mắt tôi đau như hàng nghìn mũi kim châm nhưng khi quay về phía anh tôi thấy lung linh các sắc màu. Tôi đi theo anh vì lần đầu tiên anh hôn tôi, tôi tưởng như mình khuỵu ngã, tôi thèm được ôm anh trong vòng tay bé nhỏ của mình. Tôi đi theo anh để được anh tặng những bông hoa hồng không có gai vào mỗi buổi sáng thứ bảy, tôi đi theo anh để được cùng anh đi về phía mặt trời.

Tôi quên dần đi loài hoa thạch thảo trắng nhỏ bé và mong manh, tôi lưu lạc giữa bao cái sân ga nữa, tâm hồn tôi trôi nổi giữa quá khứ, hiện tại và tương lai. Đến một ngày kia tôi chợt nhìn thấy ven đường có một bụi hoa màu trắng lấm tấm giữa nền xanh nõn, tôi lại gần nhìn kỹ rồi oà lên vui sướng. Tôi đấy. Tôi đang ở trong cái góc nhỏ xíu giữa muôn vàn hoa dại kia. Tôi ngắt mấy cành thạch thảo trắng mang về cắm trong chiếc bình giữa phòng khách, nói với chồng: "Em yêu loài hoa này lắm".

Câu nói rơi vào thinh không của tôi cũng như lọ hoa thạch thảo vô duyên kia. Cho dù tôi cố gắng tưởng tượng ra nó cũng không thể hài hoà với giấy dán tường và rèm hoa màu vàng nắng trong phòng khách nhà tôi. Màu trắng ấy trở thành đơn điệu, như anh trở thành một sân ga trong đời tôi, một sân ga mà tôi quên tên.

Hà Anh, ngày 10/9/2008

Vài nét về blogger:

 
Phản hồi của blogger về bài viết (0/5)
1. Hoa thạch thảo (12/9/2008)
2. Comment (12/9/2008)
3. Rất lãng mạn (12/9/2008)
4. Bông lục Bình (12/9/2008)
5. Em cũng yêu thạch thảo! (12/9/2008)
Ý kiến của bạn
Tên :
E-mail :
Tiêu đề :
 Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu Off Telex VNI VIQR 

 
Địa chỉ blog của sao
Bài viết về blog của sao
 Kỹ thuật làm blog Tiếp» 
Bạn muốn chia sẻ blog của mình hay ấn tượng với blog của ai đó. Bạn có thể gửi tới blog@ngoisao.net.


Những dòng nhật ký của bạn Minh, người vừa tạm biệt cuộc sống vì bệnh tim ở tuổi 19.

Đôi khi hãy dừng chân giữa cuộc sống bận rộn, hít thở và bổ sung vitamin cho tâm hồn.

 
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Buôn chuyện Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Phim mới Nhà đẹp