|
Tóc bạc đổi sữa chua
Tôi có tuổi thơ được phủ bởi màu vàng của bố. Bố bảo "màu vàng là nàng công chúa", mà tôi thì là công chúa của bố. Nên tôi đã thích màu vàng như thể... màu vàng chỉ là của riêng tôi.
Rau Mùi
Bé nhất nhà nên bố chiều kinh khủng. Đến mức bây giờ nhớ lại, sao hồi bé mình hư đến thế mà bố vẫn chiều. Đêm nào trước khi ngủ bố cũng xoa lưng cho tôi, đêm nào cũng thế. Khách đến nhà chắc chắn sẽ được thưởng thức hoặc là màn múa "thiên nga gẫy cánh" hoặc một bài hát dớ dẩn nào đó của "diễn viên múa Lê Vân" hay "ca sĩ Thu Vân" thể hiện, MC dĩ nhiên là bố. Chắc chắn và thường xuyên đến độ bây giờ gặp, ai cũng nhắc: "À cái con bé ngày xưa hay múa đây phải không?"

Điều làm tôi nhớ nữa, là hồi đấy bố còn ít tóc bạc. Tôi với bố hay chơi trò "một sợi tóc bạc đổi một cốc sữa chua", nên tôi thích nhổ tóc cho bố lắm và dĩ nhiên, cái con bé ngây ngô chỉ thích ăn sữa chua đâu biết gì ngoài việc ước bố có thật nhiều tóc bạc.
Khi lớn dần lên một chút, bố cũng bớt chiều tôi đi. Khi có Bờm - con chị gái tôi, thì điều dĩ nhiên là Vân cũng bị ra rìa một chút. Nói một chút là vì bố vẫn chiều, nhưng không phải là kiểu chiều mọi lúc, mọi nơi, mọi vấn đề như ngày xưa nữa.
Khi tôi lớn lên hơn nữa, tôi bỗng thấy bố sao mà khó tính, sao mà hay cáu kỉnh thế...
Nhưng bố cũng lạ lắm. Có khi cáu ngay đấy, nhưng rồi sau đó lại dễ thương ngay đấy. Như khi bố chìa chân tay ra cho tôi cắt móng chân, móng tay. Hay khi bố đặt cái gối trước chỗ tôi ngồi, rồi nằm uỵch xuống, tay chìa lọ kem dưỡng da bảo tôi "mát xa mặt". Hay khi chìa chân ra để tôi bôi kem vào chân.
Bố bị tiểu đường, phải uống thuốc nhiều nên chân khô hết. Bố cũng thích được tôi luồn tay vào tóc, xoa xoa để bố dễ ngủ. Khi bố nhắm mắt, lim dim để tôi bóp chân, bóp tay, trông thật hiền và đáng yêu.
Tôi cũng muốn giá như lúc nào bố cũng hiền thế này, để tôi chăm sóc, để tôi bóp chân bóp tay cho bố hết mệt mỏi... Những lúc bố cáu vô lý, quát vô lý, tôi tức muốn phát điên, có những lúc cố nén nước mắt đến cay xè mắt, chỉ muốn đi ngay khỏi nhà.
|
Bạn cần cài Flash Player để xem được Clip này.
|
| Nghe ca khúc Butterfly Kisses của Bob Carlisle |
Nhưng khi ngồi một mình thế này, tôi hiểu rằng, bố có sự mệt mỏi của công việc, của bệnh tật...
Bây giờ, tóc bố đã bạc nhiều hơn, đủ để nếu tôi vẫn là cái con bé ngày xưa thì sẽ vô cùng sung sướng vì chắc sẽ chẳng bao giờ lo thiếu sữa chua ăn.
Nhưng tôi đã lớn.
Bây giờ, tôi lại ước, giá tôi có thể đổi sữa chua để lấy bớt đi tóc bạc của bố và làm cho tóc đen nhiều hơn, bao nhiêu tôi cũng đổi...
Vài nét về blogger:
"Great is the man who has not lost his childlike heart" - Rau Mùi, yêu vẽ, khiêu vũ và chụp ảnh. Các cuốn sách yêu thích: Con hủi, Totochan - cô gái ngồi bên cửa sổ, Kiêu hãnh và định kiến, Đắc nhân tâm, Lần đầu thân mật... Bài đã đăng: Thủy tiên kiêu hãnh.

|