Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao Daily News Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2009 Vietnam Ngoisao
Cuộc thi 'VIẾT VỀ SỰ KIỆN ĐÁNG NHỚ NHẤT 2009' với giá thưởng giá trị (click vào ảnh bên dưới để biết thêm chi tiết).
Câu chuyện tình yêu
Khám phá các nước
Vitamin cho tâm hồn
Gia đình thương yêu
Việt Nam của tôi
Xã hội qua mắt blogger
'Lăng kính blogger'
Thể thao

 Bài nhiều comment Tiếp
Cao sơn lưu thủy
Hãy thức dậy trước lúc bình minh
20 lần/ngày
Viết cho em 
 
Thứ bảy, 29/3/2008, 10:24 GMT+7

Chuyện kể của con thằn lằn

Tôi là một con thằn lằn! Tôi cư trú trên trần nhà của các phòng bệnh ở Viện máu huyết học TP HCM. Mỗi buổi chiều khi trời bắt đầu chạng vạng, tôi bò khỏi hang, giương đôi mắt tròn nhìn xuống những em bé xanh xao ốm yếu mắc bệnh ung thư.

Văn Sen

Ở nơi đây, tôi thường thấy rất nhiều nước mắt, thường nghe những tiếng thở thổn thức, bức bách và đầy mỏi mệt của loài người.

Vì đau xót cùng với họ, tôi liên tục tặc lưỡi, ngày này qua ngày khác: mỗi khi có một bệnh nhân mới vào, mỗi khi có một em bé ra đi, hay khi biết tin bậc làm cha mẹ nào đó đã ngã qụy ở quê nghèo vì quá vất vả kiếm tiền trang trải căn bệnh quái ác cho đứa con.

Mỗi buổi chiều, tiếng tặc lưỡi ai oán của tôi như lời kinh tụng niệm xót xa cho những kiếp người đầy khổ đau và nước mắt ngay-giữa-trung-tâm của một thế giới văn minh và giàu có như Sài Gòn, nơi mà con người ta đang quên mất chính mình. Tôi không nói tất cả con người ở cái thành phố này vô tâm với những số phận đầy định mệnh, nhưng phần đóng góp của ít ỏi những tấm lòng từ thiện sẽ mãi chẳng thấm vào đâu với nỗi đau ngày một sâu sắc và oằn oại ở nơi đây.

Bởi lẽ đó, tôi cứ tặc lưỡi hoài không thôi... Để xót xa cho loài người, cám cảnh một kiếp người và dè bỉu chính những kẻ được làm người.

Hôm nay theo lệ thường, sau khi đã lo cho lũ thằn lằn con ăn ngủ đầy đủ, tôi lại đi thăm viếng các bệnh nhân con người xem "ai còn ai mất". Căn phòng ngột ngạt chưa tới 20m2 là nhà của hơn 5 đứa trẻ mắc bệnh máu trắng và lủ khủ những mùng mền, những chiếu gối của các bậc cha mẹ nằm, ngồi lê la dưới sàn nhà.

Tôi để ý một bé trai 9 tuổi mắc bệnh ung thư tủy xương. Tình cảnh của em thật đúng "họa vô đơn chí", đã mang cái mầm bệnh quái vật đó rồi còn sinh ra trong một gia đình không-thể-nghèo-hơn ở một làng đánh cá ở Rạch Giá.

Từ ngày em bệnh, mẹ con dắt díu nhau vào nằm ở viện máu huyết học TP HCM, người cha ở dưới quê đi làm thợ hồ mỗi ngày kiếm được 30 nghìn để trang trải bệnh tình.

***

- Con thèm xôi gà mẹ!, em nói nho nhỏ với mẹ.

Người đàn bà vừa cười, vừa mếu. Trời ơi, tiền thuốc còn không đủ trị bệnh, huống hồ mua cái món ăn xa xỉ đó. Cuộc sống bây giờ cái gì cũng đắt đỏ (trừ nhân phẩm là ngày càng rớt giá), một gói xôi gà cũng phải hơn 10 nghìn. Tôi thấy mắt người đàn bà ngân ngấn nước.

Sống ở đây với bao nhiêu hoàn cảnh bi kịch xung quanh làm người ta ngày càng trở nên dễ khóc. Mà chuyện gói xôi gà nhỏ xíu vậy cũng khóc được sao? Chắc chị ta tủi thân. Tủi cho cái nghèo cái khổ và buồn cho sự bất lực triền miên trước những cơn "thèm" của đứa con bạc số.

- Ờ, để mẹ đi mua. Con nằm chờ có bị đau gì thì la bự lên cho bác sĩ với y tá chạy vô cứu con.

Sau câu dặn dò với vốn từ của một người ít học, chị vội vàng ra đi như sợ trễ nải điều gì. Em bé đã quen rồi với nước mắt, với những đau đớn trằn trọc cho nên nó không còn thấy sợ hãi khi phải ở một mình. Nó nằm hồi hộp và sung sướng chờ gói xôi ngon từ mẹ. Lâu lâu mới được ăn mà.

Tôi tặc lưỡi khi thấy nó cười, bởi tôi xót xa cho một đứa trẻ chẳng còn biết sợ hãi hay đau đớn, sự cô đơn hay cái chết. Đối với nó, cuộc sống với thuốc men, với những mệt nhoài thiếu thốn đã trở thành điều quen thuộc tất yếu.

Nó ăn ngon lành gói xôi ngon từ mẹ.
- Sao không có cái đùi gà mẹ?
- Người ta bán hết rồi!

Làm sao chị có thể nói cho con biết để mua một gói xôi như vậy, ba nó ở dưới quê phải quần quật phụ hồ gần cả ngày trời. Thêm một cái đùi gà ngon chắc là phải thêm hàng chục bao xi măng nặng nề đè lên vai người đàn ông khốn khổ.

Người đàn bà lại hối hả dọn dẹp và đi ra ngoài, để em bé một mình trên chiếc giường nhỏ, trong căn phòng bệnh hoạn. Em bé thấy tôi trên trần nhà. Nó thích thú giơ ngón tay lên chọc tôi. Tôi tặc lưỡi giỡn với nó một lúc rồi chạy biến vào hang, kẻo không, nó buồn buồn lấy ná thun bắt tôi chết bất đắc kỳ tử không ai nuôi con tôi thì khổ...

Trong một tiền kiếp xa xôi nào đó, tôi cũng từng được làm người, nhưng vì lòng vị kỷ, tôi đã mạnh dạn bước qua những nỗi đau của người khác. Mắt tôi đã cố tình nhắm lại chỉ để sống thỏa mãn cho bản thân. Có một kiếp về sau tôi đã trở nên mù lòa, vì cần ánh sáng để làm gì nếu chỉ muốn nhìn thấy mình mà thôi.

Tôi cũng từng bị thiếu máu thừa sống thiếu chết để đền tội dửng dưng khinh rẻ máu, nước mắt và bệnh tật của những con người đã đi qua cuộc đời tôi.

Rồi quá mỏi mệt với cái sự vay trả, trả vay đó, trong lần tái sinh sau chót lên cõi trần, tôi đã xin Diêm Vương: Thà ông hãy để tôi được làm một con thằn lằn - vì một con thằn lằn biết tặc lưỡi xót xa cho nhân thế vẫn hơn một kiếp con người sống vô tâm với đồng loại.

Vài nét về blogger:

 
Phản hồi của blogger về bài viết (0/17)
1. Comment (8/1/2009)
2. Giãi bày của tác giả (12/4/2008)
3. Xin cho mình thông tin (8/4/2008)
4. Xin cảm ơn! (8/4/2008)
5. Tôi rất cảm động (3/4/2008)
6. Mạn phép copy được chứ? (2/4/2008)
7. Cảm động (1/4/2008)
8. Suy ngẫm (1/4/2008)
9. Chia sẻ (31/3/2008)
10. I cry (31/3/2008)
Ý kiến của bạn
Tên :
E-mail :
Tiêu đề :
 Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu Off Telex VNI VIQR 

 
 
Góc bình luận
Độc giả có thể chia sẻ suy nghĩ, nhận xét về các bộ phim, cuốn sách, tiểu thuyết, vở kịch, ca khúc, show truyền hình... mình yêu thích ở mọi thể loại tới địa chỉ email: hautruong@ngoisao.net
Địa chỉ blog của sao
Bài viết về blog của sao
 Kỹ thuật làm blog Tiếp» 
Bạn muốn chia sẻ blog của mình hay ấn tượng với blog của ai đó. Bạn có thể gửi tới blog@ngoisao.net.


Những dòng nhật ký của bạn Minh, người vừa tạm biệt cuộc sống vì bệnh tim ở tuổi 19.

Đôi khi hãy dừng chân giữa cuộc sống bận rộn, hít thở và bổ sung vitamin cho tâm hồn.

 
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Chuyện lạ Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Nhà đẹp