Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao Daily News Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2009 Vietnam Ngoisao
Cuộc thi 'VIẾT VỀ SỰ KIỆN ĐÁNG NHỚ NHẤT 2009' với giá thưởng giá trị (click vào ảnh bên dưới để biết thêm chi tiết).
Câu chuyện tình yêu
Khám phá các nước
Vitamin cho tâm hồn
Gia đình thương yêu
Việt Nam của tôi
Xã hội qua mắt blogger
'Lăng kính blogger'
Thể thao

 Bài nhiều comment Tiếp
Cao sơn lưu thủy
Hãy thức dậy trước lúc bình minh
20 lần/ngày
Viết cho em 
 
Thứ sáu, 7/3/2008, 10:22 GMT+7

Hình như mình đã quá lớn rồi!

Hình như mình quá lớn rồi. Mới một năm trước còn ngỡ ngàng khi mình đã 25 tuổi. Bây giờ, cũng chỉ thêm có một tuổi, chỉ một tuổi nhưng đã là 26.

Phạm Vân

Cũng chỉ thêm một tuổi nhưng thêm biết bao nhiêu là suy nghĩ. Cách đây một năm, à đúng hơn là mấy tháng thôi, bảo lấy chồng là giãy này lên, hoàn toàn không có khái niệm đấy. Vẫn rất thích rong chơi, thích khám phá, thích làm việc và tối về thích cuộn tròn trong chăn xem Tom and Jerry, hay lang thang siêu thị một mình. Vẫn thấy chồng con là cái gì đó rất xa, xa lắm nên cứ mịt mù trong tâm trí. Vẫn thấy mình mà lấy chồng thì cứ như là... tảo hôn.

Mấy tháng trước thôi, ít khi trang điểm, không biết đến khái niệm dưỡng da, vẫn ca rằng "Em cứ như lá non, xanh mướt không phấn son... Em cứ là em nhé, em cứ hiền xinh như thế". Thế mà bây giờ, phát hoảng khi nhìn lại ngăn đồ trang điểm, chật cứng, đủ các loại, lotion, cream, giữ ẩm, dưỡng da ngày, đêm, xóa nếp nhăn, balance... thôi thì thập cẩm! Hình như thấy mình già nên nĩu giữ, trùng tu đây!

Mới vài tháng trước thôi, vẫn thích truyện tranh, mấy quyển tiểu thuyết ba xu lâm li bi đát, vẫn thích phim hoạt hình, có một số quyển sách bị cho là "dở hơi" có trong giá sách chỉ để làm cảnh, hay vì mẹ hoặc ai đó bảo quyển này hay lắm... nhưng mà đọc thì không hiểu gì, mấy cái đó sao mình hiểu được. Thế mà bây giờ lại thấy đọc ngấu nghiến mấy quyển "dở hơi" đó, đọc đi đọc lại, đọc đến đâu thấy hiểu đến đấy, ngấm đến đấy, vỗ đùi đét đét đến đấy mới chết chứ.

Vài tháng trước thích mấy loại nhạc nhảy nhót, vừa nghe vừa nhún nhẩy, vừa ngêu ngao, thế mà giờ lại thì lại thích nhạc Trịnh điên cuồng, thích những gì chiêm nghiệm và bắt đầu tự mình chiêm nghiệm cuộc sống.

Ngày trước đi làm, làm việc như điên, như không có ngày mai vì đam mê, vì thích làm. Bây giờ, vì đam mê... cũng có chứ, nhưng mà vì muốn có tiền. Ngày xưa bao nhiêu tiền mà chả được, chỉ cần mình đủ sống. Bây giờ, khao khát, cồn cào trong lòng, muốn được làm thật nhiều, kiếm và có thật nhiều tiền để thực hiện những kế hoạch táo bạo, không chỉ đơn thuần là làm việc vì tiền mà muốn tiền làm việc cho mình, muốn nó cống hiến cho mình. Già thật rồi!

Trước kia, đúng là trẻ con, ích kỷ, quen đòi hỏi và được chiều. Con muốn có cái này, cái kia, con muốn được thế này thế kia, hay ốm là gọi điện cho mẹ khóc khóc. Hình như giờ mình lớn lắm rồi, không đặt mình lên hàng đầu mà biết đặt những người khác lên trước, biết khao khát cho mẹ tất cả những gì mình có, biết khao khát cho em cơ hội tốt nhất mà mình có thể kiếm được, biết khao khát đi bên cạnh anh trên con đường anh đi, biết lo lắng vì con đường anh đi có thể không đến nơi mình muốn tới.

Bây giờ, mình quá lớn rồi, thấy khao khát có một gia đình nhỏ nhỏ, tối bước về nhà không muốn một mình nằm xem Tom và Jerry nữa, không muốn một mình cười mà muốn có anh cùng xem và cùng cười. Muốn có anh bên cạnh, dù chỉ là cằn nhằn em thôi. Muốn được chăm sóc cho anh, muốn lo lắng cho anh từng bữa cơm, muốn hỏi "hôm nay anh muốn ăn gì nào"? Muốn tự tay giặt quần áo cho anh, tự tay chuẩn bị cho anh từng bộ quần áo. Muốn hỏi "anh có gì khó khăn à, nói cho em biết đi", muốn cùng anh đi chơi, muốn cùng anh chia xẻ, dù chỉ là những niềm vui hay khó khăn nhỏ nhất. Thèm cảm giác được anh ôm thật chặt, thèm cảm giác anh gõ nhè nhẹ lên trán em, thèm cảm giác ngồi sau ôm anh thật chặt...

Bây giờ mình quá lớn rồi, mình muốn có một đứa con, muốn được chăm sóc bé, muốn cùng anh chơi với con, cùng anh thức dậy nửa đêm khi nghe bé khóc. Đi qua cửa hàng đồ cho bé sao thấy dễ thương quá, ao ước em có thể mua; đi qua cửa hàng áo bầu chợt nghĩ, em muốn mặc những chiếc áo này, chắc dễ thương lắm. Dù ngày trước nghĩ có bầu rất xấu xí, có con thì rất phiền phức, sẽ điên lên mất khi đang ngủ ngon mà lại nghe thấy óe óe... Hình như bản năng và ham muốn làm mẹ của em đã thức dậy rồi.

Nhưng mà suy nghĩ của "người quá lớn" luôn chạy trước, chạy rất nhanh, còn bước chân nhỏ bé của mình thì vẫn cứ cần mẫn đuổi theo.

Phía trước là con đường xa ngút tầm mắt em.

Vài nét về blogger:

   
 
Phản hồi của blogger về bài viết (0/6)
1. Chắc em cũng lớn như chị rồi (20/3/2009)
2. Dũng cảm = kiếm chồng? (26/3/2008)
3. Mình cũng 25 rồi đây! (11/3/2008)
4. Lớn thật rồi... (11/3/2008)
5. Sắp 30 (11/3/2008)
6. Đúng là chị đã lớn thật rồi (10/3/2008)
Ý kiến của bạn
Tên :
E-mail :
Tiêu đề :
 Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu Off Telex VNI VIQR 

 
 
Góc bình luận
Độc giả có thể chia sẻ suy nghĩ, nhận xét về các bộ phim, cuốn sách, tiểu thuyết, vở kịch, ca khúc, show truyền hình... mình yêu thích ở mọi thể loại tới địa chỉ email: hautruong@ngoisao.net
Địa chỉ blog của sao
Bài viết về blog của sao
 Kỹ thuật làm blog Tiếp» 
Bạn muốn chia sẻ blog của mình hay ấn tượng với blog của ai đó. Bạn có thể gửi tới blog@ngoisao.net.


Những dòng nhật ký của bạn Minh, người vừa tạm biệt cuộc sống vì bệnh tim ở tuổi 19.

Đôi khi hãy dừng chân giữa cuộc sống bận rộn, hít thở và bổ sung vitamin cho tâm hồn.

 
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Chuyện lạ Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Nhà đẹp