Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao News Daily Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2008 Vietnam Ngoisao

Entry được độc giả và các blogger yêu thích nhất tuần từ 27/10 - 5/11 với 26,7% phiếu bầu chọn (162/606 phiếu):
Mối tình đầu - Blogger Nam Hoàng
 Câu chuyện tình yêu
Khám phá các nước
Thể thao
Xã hội qua mắt blogger
'Lăng kính blogger'
Việt Nam của tôi
Gia đình thương yêu

 Bài nhiều comment Tiếp
Sống là không chờ đợi...
Dù em là tình nhân
Tôi 25
Không cần cố gắng để yêu 
 
Thứ năm, 20/12/2007, 16:24 GMT+7

Phút nhìn lại mình

Những ngày này tôi bắt đầu cảm nhận được một thứ rõ rệt trong bản thân mình, đó là việc tôi già đi trông thấy. Già ở đây không có nghĩa là già về hình thức, bởi ai cũng công nhận tôi ngày càng trẻ ra. Nhưng về tính cách, tôi bắt đầu thấy mình ngày càng giống một người già đúng nghĩa: lẩm cẩm, hâm hám và khó tính hơn. Vâng! Tôi đang già đi thật rồi...

Mr Lee

Hôm nay ngồi xem lại những hình ảnh của mấy năm về trước, giật mình vì mình thay đổi quá nhiều. Nhìn ảnh ngày xưa mà thấy mình thật "bựa". Tóc tai dài ngoằng, lúc nào cũng vuốt tano chải ngược. Ra đường là cứ phải xanh lè "Ga-ra cả cành" không thì chơi nguyên cả cây "Gió". Đầu lúc nào cũng đội mũ rằn-ri lụp xụp, quần áo rộng thùng thình nhìn thấy là phát gớm.

Chưa kể cái chuyện lúc nào cũng khệnh khà khệnh khạng, ăn nói thì cục súc vô văn hóa hơi tí là nhìn đểu là cà khịa đánh nhau... Thế mà bây giờ bạn cũ gặp lại - chẳng còn mấy thằng kịp nhận ra mình nữa. Hoặc có nhận ra thì đứa nào cũng bất ngờ.

Vui vẻ thì trêu đùa, cười bảo: "Sao dạo này trẻ thế?", mắng chửi thậm tệ thì kêu: "Già mà còn đú, lắm chuyện ghê!". Chúng nó chửi thì là thế nhưng mà khổ nỗi cũng đú thật cơ. Bạn bè cùng thời giờ đứa nào đứa nấy nhìn già khoắm, già khú. Ngay cả đến mấy cô người yêu cũ, bây giờ gặp lại chắc phải gọi bằng bác, bằng cô hết cả rồi. Thay đổi nhiều quá, mặt mũi ngày càng trẻ ra. Tính cách cũng thay đổi chẳng còn giống như trước.

Ngày xưa chỉ lo ăn, lo chơi, lo mỗi tối đánh lô đánh đề hoặc gái mú với bóng bánh rồi lên New bay, lắc. Thái độ thì ngông nghênh, nói chuyện thì cấc la cấc lấc, nhìn ba khệnh ba khạng thật chẳng giống ai. Vậy mà bây giờ thay đổi 180 độ.

Ăn mặc thì xì-tin hẳn ra, tóc tai dựng đứng vì gel cứng vuốt dựng. Ngồi ở cửa hàng nói chuyện thì nhẹ nhàng, gặp ai cũng gọi anh, xưng em hết chẳng phân biệt gì nữa rồi. Khác quá.

Bây giờ cũng chẳng còn ham muốn chuyện ăn chơi như trước, như kiểu khi đã chán tất cả mọi thứ rồi thì ta buông xuôi gần hết. Việc lên sàn với đi bar giờ nghe như một cái gì đó thật thật xa vời và vô nghĩa. Ngay cả với những đam mê một thời như thuốc lắc nhạc bay bây giờ cũng vẫy tay chào hẳn. Không luyến tiếc, không vấn vương, không tiếc thương và chẳng còn lưu luyến.

Có lẽ cuộc sống trong đầu bây giờ chỉ còn có mỗi ba việc để lo. Một là Gia Đình, hai là Công Việc và ba là chuyện Tình Cảm. Ngoài ra, chẳng còn thích để tâm đến việc gì nữa rồi . Sáng 9 giờ ngủ dậy ra cửa hàng hoặc đi lo công việc. Tối đóng cửa tranh thủ đi dạo phố với bạn gái. 23 giờ về nhà chơi điện tử xong đi ngủ. Chấm hết một chuỗi ngày của thời gian có ích, thế là xong.

Thế nhưng nếu mọi việc cứ diễn ra như thế thì chẳng có gì để nói cả. Mà cái vấn đề chính ở đây đó là thời gian này bắt đầu phát hiện ra rằng mình ngày càng khó tính và như trở nên già đi về tính cách bản thân.

Dễ nổi cáu, hay gắt gỏng hoặc chính xác là hay cáu... bẩn thì đúng hơn. Nhiều khi vô lý tự nhiên nổi cáu rồi gắt gỏng hoặc tệ hơn là chửi bới, nhiếc móc với những người xung quanh dù rất là thân thiện và gần gũi. Và cũng thời gian này bắt đầu tự nhiên sinh ra cái tính hay soi mói và để ý rồi bắt lỗi với những đứa anh em thân.

Đôi khi là những lý do rất thiết thực để giúp chúng nó tốt hơn nhưng khổ cái là cách nói chuyện thì là không được tế nhị và nhẹ nhàng cho lắm. Thẳng thắn quá có lẽ cũng không phải là cách hay nhưng càng ngày thì mình đang bắt đầu dần trở nên như thế. Già lẩm cẩm, hâm hám và khó gần thật sự.

Nếu cứ như thế này, vô hình chung mình đang tự tạo một khoảng cách với những người xung quanh thì phải. Thay đổi là điều tốt nhưng thay đổi theo cách này thì có vẻ như không tốt chút nào. Hôm nay lẩm cẩm ngồi viết cái này không hẳn là không có lý do, viết để "một số đứa" hiểu được rằng "anh nó cũng tự biết mình không phải là người hoàn thiện". Và trong cái sai thì vẫn có cái đúng.

Còn những cái tưởng đã đúng thì chưa chắc đã không có gì là sai, vấn đề ở chỗ lúc nào cũng phải biết mình là ai và hiểu mình đang như thế nào là được. 

Vài nét về blogger:

   
 
 
Phản hồi của blogger về bài viết (0/16)
1. Một vòng trái đất (21/5/2008)
2. Đọc và soi gương (28/3/2008)
3. Như là đọc lại chính mình vậy (28/1/2008)
4. Tôi đã mệt mỏi với quá khứ của bạn (17/1/2008)
5. Phút nhìn lại mình (17/1/2008)
6. Hay quá (24/12/2007)
7. Quá khứ là trải nghiệm (23/12/2007)
8. Cảm ơn bạn (21/12/2007)
9. Cảm ơn (21/12/2007)
10. Hâm mộ (21/12/2007)
Ý kiến của bạn
Tên :
E-mail :
Tiêu đề :
 Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu Off Telex VNI VIQR 

 

Địa chỉ blog của sao
Bài viết về blog của sao
 Kỹ thuật làm blog Tiếp» 
Bạn muốn chia sẻ blog của mình hay ấn tượng với blog của ai đó. Bạn có thể gửi tới blog@ngoisao.net.


Những dòng nhật ký của bạn Minh, người vừa tạm biệt cuộc sống vì bệnh tim ở tuổi 19.

Đôi khi hãy dừng chân giữa cuộc sống bận rộn, hít thở và bổ sung vitamin cho tâm hồn.

 
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Buôn chuyện Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Phim mới Nhà đẹp