Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao Daily News Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2009 Vietnam Ngoisao
Cuộc thi 'VIẾT VỀ SỰ KIỆN ĐÁNG NHỚ NHẤT 2009' với giá thưởng giá trị (click vào ảnh bên dưới để biết thêm chi tiết).
Câu chuyện tình yêu
Khám phá các nước
Vitamin cho tâm hồn
Gia đình thương yêu
Việt Nam của tôi
Xã hội qua mắt blogger
'Lăng kính blogger'
Thể thao

 Bài nhiều comment Tiếp
Cao sơn lưu thủy
Hãy thức dậy trước lúc bình minh
20 lần/ngày
Viết cho em 
 
Chủ nhật, 23/9/2007, 08:57 GMT+7

Mưa và em

Bỗng nhiên,
mưa rơi đấy...
Lặng lẽ,
sống mũi cay
mắt nhắm khẽ thôi...
lưỡi mặn.

Em ơi...
em lại nhếch khóe môi sao?
Em cười...
Cười thật!
Trời lại mưa tầm tã rồi...

Thi Nguyễn

Hạt mưa có to quá không? Vậy sao em thấy nặng lắm. Hít thật sâu để cảm nhận mùi đất đang len lỏi trong từng tế bào nghèo nàn. Mưa có thể lạnh lẽo như em không? Sao phút chốc lai thấy mình giống mưa đến thế - rửa trôi, ướt đẫm, nhớ khủng khiếp và buồn nữa.

Văng vẳng bên tai em: "Mày làm tao sợ, mày quá cứng rắn".
Mưa ơi! Em đang cười vì chợt nhận ra sao ta bạc bẽo thế? Liệu mưa có thất vọng cho em vì một cái phất tay phũ phàng và nhẹ hẫng tựa như mưa không?

Làm sao em có thể đổ tội cho mưa được khi mà mưa rớt xuống tay em còn hằn dấu đỏ, còn đau. Sống lưng rợn lên từng cơn nhói buốt như đâm vào tim, như vết cắn của một con chó hoang đang gào thét.

Từng tầm tã ngoài mưa nhiều rồi, vài lần trong chiếc áo dài trắng đáng yêu ấy, em chạy theo mưa cùng người bạn cũ với đôi tay ôm chặt và hàm răng đánh "cập" về nhà - em đã cười thú vị đến nhường nào.

Từng nhiều lần tắm dưới mưa, tay vung vẩy chiếc ô văng tung tóe nước trong tiếng cười nắc nẻ của cậu em trai và đôi mắt hiền của mẹ. Buồn cười nhỉ! Thú vui bốc mùi hơi hám của những nhóc tì mẫu giáo. Chỉ là nhìn mưa như được trút bỏ, không là rũ bỏ.
Chỉ là yêu mưa, yêu cái cách mưa đến rồi mưa đi, lúc bay bay nhẹ nhàng, lúc vội vàng cẩu thả, lúc ào ào dứt khoát...
Chỉ là dù sao đi nữa, dẫu cho mưa tạnh không còn rơi thì lòng em vẫn man mác nhiều cảm giác lạ lùng khó hiểu.
Chỉ là em chẳng thể đoán được mưa sẽ chọn điều gì khi "đánh tách" trên những chiếc lá còn xanh hoặc đã úa vàng.

Có con đường nào lại không trơn bóng mây sau cơn mưa. Khoác lên mình chiếc áo mưa thì có còn nói mưa khiến ta đau không hay thật ra lòng ta đang bực tức điều gì chăng. Em chằng mặc áo mưa đâu vì sợ sẽ làm mưa đau, vì nếu ai đó nói rằng hiểu được mưa - kẻ đó thật rồ dại. Em có là một trong tất thảy những con người ấy? Em không biết và cũng chẳng cần phải biết. Có lẽ, mưa hiểu em hơn. Cười thật...

Mưa tạt vào lang can, tạt vào mặt em, tạt vào tóc em. "Heo ơi! Coi chừng tụi nó cho mày ăn trọn mưa bây giờ"- tiếng với gọi như một lời cảnh báo vang lên từ phía sau lưng trong điệu bộ hài hước của lũ con gái. "Heo"- thế là em chằng thể tránh kịp nữa rồi, vừa quay đi quay lại đã bị mấy thằng con trai phá phách ấy chơi cho một vố lạnh toát, bọn chúng khoái chí ra trò đấy. Nghĩ ngay đến việc trả đũa: "Ê tụi bay, vào lớp lấy dép bọn nó ra đây đi. Hahaha, cho chết luôn" - mỗi em một chiếc cứ thế mà cho "rơi tự do" xuống sân tennis đang ngập lưng chừng mưa. 

Mấy đứa con gái hào hứng cười vật vã: "Điệu này cho chạy 3 tầng lầu rồi ra mưa mà mò dép nhé". Mưa vẫn tạt, em giật mình - chỉ là mưa đánh thức kí ức những ngày em còn là con bé cấp Hai thắt khăn quàng đỏ đi học. Em cười: "Đúng là đồ con trai, ngày xưa mình có vừa vặn gì, nghịch ngầm mà còn nghịch ác mới chết chứ".

Em thèm lắm cái cảm giác được đi dọc dãy hành lang ấy, bước vào lớp học ấy, ngồi vào chiếc bàn gỗ đã tróc sơn loang lổ vì những nét bút nghuệch ngoạc.
Em thèm lắm cái cảm giác bị té nước vào người, bị thầy giám thị la mắng vì nghịch mưa cùng với đám bạn tinh quái ấy. Thương lắm cái thuở mười mấy đến trường mới chợt nhớ ra mình quên... mang balo thì lấy gì mà học. Ngố thật đấy!...

Bây giờ mưa vẫn vậy, vẫn tát vào em nỗi buồn nhớ ấy, vẫn làm em ướt như ngày hôm qua. Còn em, có thể đã khác chăng. Gần tròn mười tám, không còn gò cho nét chữ ấy thật đẹp nữa rồi.

"Toạc"... Rạn nứt rồi. Hình như tim em đang nứt ra từng đường sọc ngang vô hình. Ngỡ ngàng. Không đau. Mưa ơi!...

Làm sao em biết được em lại như mưa. Em vẫn luôn nâng niu cái quá khứ đẹp của tám năm trời ấy, em vẫn luôn tự hào về những người bạn đáng yêu ấy. Những người bạn mới vẫn thường ghen tị với tình bạn của em cùng lũ bạn thân. Vẫn luôn đinh ninh rằng mọi chuyện đều sẽ không làm cho hai người bạn của năm xưa xa nhau. Thế nhưng, cuộc đời mà, chẳng bao giờ nói trước đươc điều gì. Có lẽ chỉ nên là hai người bạn, có thể vì một lí do - nhiều lí do - hoặc chẳng lí do nào cả, không thể là bạn thân.

Sao em thấy " bạn thân" thật xa xỉ đối với em vào lúc này. Hay là em đã quá gay gắt như lời của những người bạn chơi cùng hai đứa nói chăng? Không đâu. Không phải vậy mưa nhỉ!

Có quá nhiều thay đổi, thay đổi đến chóng mặt dẫu biết người bạn của em yêu thương em nhiều lắm nhưng "bạn" đã mất trong em thật nhiều rồi. "Bạn thân" của em thành thật hơn - chân thành hơn - riêng tư hơn. Ví như em đã đặt cược vào ván cờ này bằng chính con người em, mất sạch. Niềm tin, nhiệt huyết, nụ cười và nước mắt. Chỉ là học cách dừng lại để lấy lại con người em, nếu cố chấp chơi tiếp thì em sẽ tự đánh mất mình, em không muốn đánh vào quá khứ, không muốn làm người "bạn thân" mà em tôn trọng tám năm qua tổn thương.

Mưa ơi có hiểu cho em? Chắc mưa sẽ hiểu thôi, chỉ là em muốn dù mưa có khiến mọi thứ rửa trôi, thì vẫn cất cho em những kỉ niệm lấp lánh của quá khứ có vui, có buồn, có tất cả. Chỉ là để sau này nhìn lại em có thể nói với mình rằng em đã chơi đẹp ván cờ ngày hôm nay.

Mưa ngớt giọt...
cho em rớt "giọt" cùng mưa nhé!
ướt sũng.
Ngày hôm qua ơi!
Là em.
Em ơi!
hãy là em,
vẫn là em chứ...
Cười rồi...
em là thật,
Là mưa...

thi nguyen (bab_j3lly@yahoo.com)

 
Phản hồi của blogger về bài viết (0/6)
1. Mưa (24/9/2007)
2. Cũng yêu mưa như M đấy! (24/9/2007)
3. Your best! (24/9/2007)
4. Hay quá (23/9/2007)
5. Mưa và tôi (23/9/2007)
6. Bài viết hay quá! (23/9/2007)
Ý kiến của bạn
Tên :
E-mail :
Tiêu đề :
 Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu Off Telex VNI VIQR 

 
 
Góc bình luận
Độc giả có thể chia sẻ suy nghĩ, nhận xét về các bộ phim, cuốn sách, tiểu thuyết, vở kịch, ca khúc, show truyền hình... mình yêu thích ở mọi thể loại tới địa chỉ email: hautruong@ngoisao.net
Địa chỉ blog của sao
Bài viết về blog của sao
 Kỹ thuật làm blog Tiếp» 
Bạn muốn chia sẻ blog của mình hay ấn tượng với blog của ai đó. Bạn có thể gửi tới blog@ngoisao.net.


Những dòng nhật ký của bạn Minh, người vừa tạm biệt cuộc sống vì bệnh tim ở tuổi 19.

Đôi khi hãy dừng chân giữa cuộc sống bận rộn, hít thở và bổ sung vitamin cho tâm hồn.

 
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Chuyện lạ Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Nhà đẹp