Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao Daily News Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2009 Vietnam Ngoisao
Cuộc thi 'VIẾT VỀ SỰ KIỆN ĐÁNG NHỚ NHẤT 2009' với giá thưởng giá trị (click vào ảnh bên dưới để biết thêm chi tiết).
Câu chuyện tình yêu
Khám phá các nước
Vitamin cho tâm hồn
Gia đình thương yêu
Việt Nam của tôi
Xã hội qua mắt blogger
'Lăng kính blogger'
Thể thao

 Bài nhiều comment Tiếp
Cao sơn lưu thủy
Hãy thức dậy trước lúc bình minh
20 lần/ngày
Viết cho em 
 
Thứ tư, 5/9/2007, 14:56 GMT+7

Quần áo

Từ khi quần áo sinh ra, người ta thôi "truổng cời". Quần áo sơ khai chắc chỉ là cái khố đơn sơ, đậy "chỗ ấy", chỗ mà bây giờ truyện tranh cũng thỉnh thoảng táng thêm lá nho, hay lá nhót gì đấy che đi.

Demento®

Quần áo xuất hiện đồng thời với sự xấu hổ. Không một mảnh vải che thân, Chử Đồng Tử chôn mình xuống cát trốn chạy người con gái lá ngọc cành vàng. Khi Tiên Dung trút bỏ xiêm y, họ trở nên ngang hàng và khoảng cách bị phá bỏ.

Quần áo là đẳng cấp giàu nghèo. Một cuốn sách đã viết bản thân cuộc sống nghèo khó không làm người ta đau khổ mà chính là cảnh xa hoa lù lù trước mắt.

Không chỉn chu, tôi ăn mặc thế nào cũng được. Tôi là người xộc xệch, hiếm khi đặt chân vào shop. Tết Âm Lịch, bạn bè phá lên cười nhìn thấy tôi diện comple, vận giày tây bởi trước đó tôi đi học không cắm thùng, có thể còn xỏ dép lê, tóc cắt cua khỏi cần chải. Hồi xưa luyện thi đại học, xung phong lên bảng hoành tráng, cả lớp phía dưới trố mắt ra nhìn, về nhà phát hiện ra áo sơ mi khuy trên cài lỗ dưới. Một hôm ù té chạy lên mấy tầng cầu thang, thở hổn hển, gặp hai em rõ xinh vỗ nhau đồm độp "ha ha" văng nước miếng, lúc sau mới biết chưa kéo khóa quần, mà bọn bạn chả nói gì cả, để hồn nhiên đánh bóng bàn, nhảy hết bên nọ đến bên kia. Đen nhất là cái hôm vào WC xong thì phẹc mơ tuya hỏng, thế mới biết thói quen không đóng phăng rất có lợi.

Tôi buộc mình phải tự thay đổi dần khi biết "để ý". Khó mà quay ngược bản tính con người hình thành trong quá trình dài. Tôi vẫn hậu đậu, vụng về, lóng ngóng vậy, có điều khi muốn chăm lo cho ai đó mới thấy cần thiết tự chăm lo cho mình trước.

Ông anh do nhậu nhẹt nhiều, bụng to ra, có cái quần cái áo nào lãng phí tôi sẵn sàng nhận. Cũ người mới ta, tôi không chê đồ dùng rồi miễn là nó ổn và hợp với mình. Tất nhiên, để áo trong quần khoe thắt lưng da thì quên kéo khóa là cấm kỵ. Một dạo, tôi tăng cân nhanh làm cho những chiếc quần mới may cách đó vài tháng chật căng không cài nổi cúc, bắt buộc bỏ, mẹ tôi là người sướng nhất.

Mà tôi cũng hợp với những gì giản dị. Cầu kỳ là sở đoản. Giai đoạn tôi ám ảnh mình bằng mục tiêu thật lớn lao, kết quả thu được: dằn vặt, trăn trở, ngẩn ngơ, chấm hết. Theo thời gian, suy nghĩ và trưởng thành, mục tiêu sống cũng thay đổi. (Hơi ông cụ non!) Rốt cục muốn leo lên trời cũng cần thật nhiều bậc thang và phải bước từng bước kẻo ngã, mỗi ngày thêm được chút chút là đáng mừng. Tôi mong mình giống con kiến mà chưa được.

Các entry trên blog này, có người nhận xét là hiền lành như đã qua kiểm duyệt, và nói chung tất cả những gì tôi viết, càng lúc tôi càng mong có thể tối giản hơn.

Quay lại chuyện quần áo, có người khuyên tôi thử "thời trang" hơn xem sao. Biết đâu nó sẽ bổ khuyết phần nào sự "cầu kỳ" đang thiếu hụt. Làm gì có ai đầy đủ tất cả nhỉ? Thiếu hụt làm nên sự khác biệt, nên nó hay chứ sao. Băn khoăn vì gương mình vỡ trong khi gương họ lành để rồi thay gương và nhớ những mảnh vỡ... Nhưng cái vụ "thời trang", nếu có người nào đó lo cho mình thì... cũng tốt.

Tôi còn mong muốn dịp nào đấy được mặc áo dài truyền thống, giống kiểu anh khóa. Thích phải biết.

Vài nét về blogger:

   
 
Phản hồi của blogger về bài viết (0/3)
1. Thế ổn mà (5/9/2007)
2. Luật bù trừ (5/9/2007)
3. Lạ (5/9/2007)
Ý kiến của bạn
Tên :
E-mail :
Tiêu đề :
 Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu Off Telex VNI VIQR 

 
 
Góc bình luận
Độc giả có thể chia sẻ suy nghĩ, nhận xét về các bộ phim, cuốn sách, tiểu thuyết, vở kịch, ca khúc, show truyền hình... mình yêu thích ở mọi thể loại tới địa chỉ email: hautruong@ngoisao.net
Địa chỉ blog của sao
Bài viết về blog của sao
 Kỹ thuật làm blog Tiếp» 
Bạn muốn chia sẻ blog của mình hay ấn tượng với blog của ai đó. Bạn có thể gửi tới blog@ngoisao.net.


Những dòng nhật ký của bạn Minh, người vừa tạm biệt cuộc sống vì bệnh tim ở tuổi 19.

Đôi khi hãy dừng chân giữa cuộc sống bận rộn, hít thở và bổ sung vitamin cho tâm hồn.

 
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Chuyện lạ Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Nhà đẹp