|
Gom góp hạnh phúc của người...
.. thành hạnh phúc của ta? Nhưng có thật cô sẽ cảm thấy hạnh phúc trọn vẹn với điều đó.

Nhớ hình như có một lần, mình đã nói một câu như thế rồi, không chính xác câu chữ như thế, nhưng phải 99% là ý như thế. Rằng sẽ không thể nào có hạnh phúc khi người mình yêu vui vẻ hạnh phúc bên người khác. Nếu có, cũng không là trọn vẹn, mà trọn vẹn làm sao được khi mình không phải là người mang lại hạnh phúc đến cho người ta?
Thực sự thì, cũng chỉ là nghĩ thế thôi. Nghĩ và tin. Vẫn không tưởng tượng được, hình ảnh một cô gái, vô tình gặp người mình yêu, rất yêu, đi cùng ai trên con đường thênh thang màu hồng, nét mặt rạng ngời bừng sáng, lại có thể thấy hạnh phúc ngập tràn, không một chút chạnh lòng, tim không một chút nhói...?
Có một truyện ngắn, kể về một cô gái, mất đi đột ngột khi tình yêu đẹp như hoa vừa chớm nở với một chàng trai. Cô lên trời, biến thành thiên thần. Rồi thiên thần có dịp ghé thăm nhà anh người yêu cũ của mình, khi anh này đã có gia đình bé nhỏ, ngay lúc người đàn ông đang mệt mỏi tìm lối cân bằng giữa hình bóng cô và người vợ, người phụ nữ đang loay hoay với những nỗi hờn ghen chất chứa, đứa con ngồi ôm gối nén khóc trong lòng. Tự dưng, cô thấy hối hận ghê gớm, vì cô luôn mong rằng anh sẽ giữ mãi hình ảnh cô trong lòng, bất chấp khoảng cách vời vợi giữa hai thế giới, bất chấp cả thời gian... Thật nhẹ nhàng, cô xóa đi những hoài nghi giăng đầy trong trái tim người phụ nữ, cô run run đưa bàn tay gạt đi hình ảnh trong veo của mình trong ký ức anh, cô hôn lên trán đứa bé... Rồi cô trở về thiên đường, không bao giờ được phép quay lại trần gian nữa, để lại sau lưng một gia đình bình yên. Truyện kết thúc thế này "Khi yêu bằng trái tim con người, tình yêu đó có khi làm đau người khác. Nhưng khi yêu bằng một trái tim thiên thần, tình yêu đó chỉ có thể làm đau chính mình. Có điều là trái tim thiên thần vốn trong suốt nên chẳng có ai nhìn thấy được niềm đau đó, và vì vậy người ta thường cho rằng đã là thiên thần thì chẳng bao giờ biết đến buồn đau".
Khi thiên thần về trời rồi, cô biết là anh sẽ hạnh phúc. Nhưng có thật là cô sẽ cảm thấy hạnh phúc trọn vẹn với điều đó? Hay là trái tim thiên thần trong suốt phải che giấu niềm đau của cô mãi mãi?
Cũng chẳng biết được, vì thế giới thiên thần xa quá. Nhưng ở trần gian này, mình nghĩ rằng, đơn giản chỉ là thấy người ta hạnh phúc thì cũng vui vui thôi, an tâm một tí. Chứ còn nói mình cũng thấy hạnh phúc, mà lại trọn vẹn, thì...
Biết đâu được...
Vài nét về blog
PBV: "If I don't have the best, I'll make the best of what I have".
|