|
Giấy rách phải giữ lấy lề
Cho dù điều gì đã xảy ra, chúng tôi vẫn là vợ chồng. Và tôi không oán thán, không trách cứ. Anh ấy cũng không hề muốn tôi bị lây bệnh...
hoahuongduong

Tôi đã luôn động viên anh ấy vì anh ấy rất chán nản. Tôi hiểu rằng anh ấy thực sự không cứng rắn như anh ấy vẫn cố gắng tỏ cho tôi thấy. Gia đình anh ấy lại không được tốt lắm. Khi tôi lấy anh ấy và về gia đình chồng, tôi mới biết họ đang bị vỡ nợ. Bố chồng tôi mắc bệnh hoang tưởng. Vợ ông ấy bỏ đi được một năm thì ông ấy lại bỏ đi tiếp. Tôi đã nhiều lần đi xe đạp để gọi ông về nhưng ông không chịu về. Còn mẹ chồng tôi có tiền là cho con tiền để hút.
Có lần người ta đặt cọc cửa hàng 500.000 đồng, bà cho hai con trai 400.000 đồng để hút. Làm sao mà tôi không ức chế. Tôi bảo với bà ấy là không phải con nói vì con không được tiền mà con thấy mẹ chiều con và tiêu pha kiểu ấy thì chết. Nhà có phải là có máy in tiền đâu. Nếu như số tiền đấy mẹ cầm đi trả nợ thì con không bao giờ con nói, đây mẹ không trả được nợ mà cuối cùng cũng vào chúng nó hết. Bà bảo "tau cầm thì phải tiêu pha nọ kia". Tức quả tôi bảo mẹ tiêu cái gì? Các thứ trong nhà đều tôi mua từ thức ăn cho đến mọi thứ.
Ngày ấy đến nhóm, nay vay của người này, mai vay của người khác, tôi thấy nhục nhã lắm...
Đã đôi lần lần tôi bỏ về dưới nhà bố mẹ đẻ hàng tháng trời. Hàng xóm láng giềng tưởng là tôi bỏ được anh ấy rồi. Nhưng cuối cùng tôi lại quay về. Vì tôi nghĩ nếu có vợ có con ở nhà thì anh ấy còn ở nhà. Nếu không có vợ con ở nhà thì anh ấy lại ra đường ăn cắp, lại bị người ta đánh cho thì lúc ấy lương tâm tôi cắn rứt lắm. Thế là tôi đi về và từ đấy tôi thề là sẽ không bao giờ đi nữa. Có thế nào cũng không đi. Nếu sống thì nuôi anh ấy còn nếu chết thì chôn cùng anh ấy luôn.
Tôi sợ lắm. Tôi không sợ mọi người kỳ thị mà tôi chỉ sợ gia đình biết thì thương và lo lắng cho tôi. Tôi đã giấu tất cả. Mỗi lần về thăm gia đình bố mẹ tôi, tôi đã phải vay tiền để may quần áo, không phải để ăn diện mà vì muốn họ thấy tôi lúc nào cũng khang trang và lịch sự, nhất là những ngày lễ và tết. Không ai biết là tôi khổ. Gia đình tôi thì có điều kiện, nhưng từ khi lấy chồng thì tôi cũng không nhờ nữa. Đợt tôi ốm mọi người cho thế nào thì cho chứ tôi không hỏi. Nhiều khi cho tiền tôi còn không lấy. Tôi nghĩ người ta cũng như mình mà người ta còn lo được. Mình mới có một đứa con mà cứ phải nhờ vả thì mọi người sẽ khinh bỉ. Nên tôi không muốn nhờ ai. Kể cả dưới nhà ngoại.
Đợt trước, tầm 10h, nhà ông cậu tôi hay tổ chức đánh bạc. Tôi đã sang đấy và nấu cơm, một tháng cậu trả 200.000 đồng. Rồi tôi lại làm thức ăn mang về nhà. Anh ấy bị thế nên tôi không muốn người ta xem mình không ra gì, nên tôi không nhờ vả. Thực ra lúc anh ấy nghiện nếu tôi nhờ vả mọi người thì tất nhiên là có thể được. Song có thể ngoài mặt họ không nghĩ gì, nhưng trong thâm tâm họ sẽ coi thường mình nên tôi không muốn. Các ngày giỗ, tết các cậu mợ trong gia đình tôi hay bàn tán về chuyện của tôi nên tôi không muốn xuống. Mọi người bảo mẹ tôi khuyên tôi bỏ chồng. Mẹ tôi nói rằng có khuyên song tôi không nghe. Mọi người cũng bảo về mặt đạo đức thì nó tốt nhưng mà như thế thì nó khổ.
Nói đến đây chị đã khóc nức nở.
Bên nhà chồng thì không ai ghét bỏ. Nhưng mà nhiều lúc nghĩ phải lo nhiều như thế nay tôi cũng tủi thân. Người khoẻ thì không sao nhưng đây mình lại là người ốm lại phải lo cho gia đình, ức chế quá. Nhiều lúc bán được hàng thì mẹ chồng tôi lại lấy hết tiền cho con cái trong gia đình.
Chồng tôi ốm nặng, có lẽ sắp qua đời, tiền tôi không ngại, nhưng tôi cứ muốn đưa anh ấy đến nhà tang lễ vì nhà chật và vì nhà có cháu nhỏ nên phải giữ cho cháu. Có đợt anh ấy lở loét đầy người và chân phù, không đi được, da nó lại nứt thịt. Tôi đã mua chè xanh về ngâm cho anh ấy thì khỏi, lúc đấy tôi đã đi làm ảnh.
Lúc tôi lo, các thím bảo nếu thằng D. có chết thì không phải là quyền của tôi nữa mà là quyền của các chú. Dù rằng họ chưa một ngày giúp tôi cái gì. Có chăng chỉ thỉnh thoảng có cân đường hộp sữa đến rồi đi. Có thể anh ấy nghiện, anh ấy không ra gì, nhưng còn tôi. Lúc khó khăn nhất thì có quý tôi thì bây giờ mới có quyền nói. Còn bây giờ thì chồng tôi thì tôi phải lo chứ. Họ nói nếu có chết thì không đến quyền tôi, còn việc chăm sóc chồng là việc của tôi, nếu tôi không chăm thì tôi không phải là con người.
Tôi đi hỏi khắp nơi để có thuốc chữa cho chồng, nhưng cái chính là thuốc mình không uống được. Có lẽ là số phận. Anh ấy bảo tôi: "Anh có ca thán gì đâu". Kể cả bây giờ người đau nếu tôi hỏi thì anh ấy bảo là mệt, chứ không hề kêu đau. Có lẽ biết tôi vất vả quá...
Nhiều hôm đi bán hàng về mệt quá, tôi mua thức ăn làm sẵn, về chỉ cắm cơm là xong. Tôi bảo cháu tắm rửa và ăn cơm, tôi tranh thủ nằm ngủ nửa tiếng. Anh ấy còn bảo tôi dậy ăn cơm đi rồi tắm rửa mà đi ngủ cho tử tế, nằm thế này mệt. Nhà tôi còn một ngôi nhà để ở tạm, anh ấy còn bảo tôi không được đi đâu... Anh ấy nói nếu anh ấy chết, tôi đừng bỏ đi, anh ấy không được hưởng gì thì tôi phải hưởng. Tôi đi thì họ sẽ lấy mất con của tôi, mà tôi thì không bao giờ tôi rời con tôi cả. Có thế nào tôi cũng ở.
Có những lúc đi làm về 12h rồi mà trên bếp chỉ có mỗi nồi cơm, thì tôi không thể không lo. Còn con mình nữa. Nếu mình không ăn thì không có sức khoẻ. Sáng thì đi bán hàng, chiều thì về đi làm thêm đến 11h đêm thì mới về tới nhà. Lúc khoẻ thì không sao nhưng nhiều lúc ốm thì chán làm lắm chỉ muốn chết thôi. Cũng may là cháu cũng khoẻ mạnh. Từ năm lớp một tới giờ cháu toàn được học sinh giỏi nên có mất bao nhiêu tiền tôi cũng chẳng tiếc.
Hôm vừa rồi phỏng vấn người ta hỏi nhà có cái gì? Đúng là nhà có mỗi cái xe đạp chẳng có cái gì cả. Xe đạp mà còn đặt lên đặt xuống. Đợt vừa rồi anh ấy đặt 200.000 đồng, tôi lại phải đi chuộc. Xong lại còn không dám về nhà, cứ đi dặt dẹo ở ngoài đường...
Bạn của anh ấy cũng nói sẽ giúp tôi tiền. Anh ấy còn nói: "Nếu mày là em anh thì anh dắt về nhà lâu rồi chứ không để như thế này" và luôn nói với tôi "nếu có thiếu thốn gì thì nói anh giúp đỡ". Nhưng chưa bao giờ tôi nhờ. Đến ruột thịt tôi còn không muốn nhờ thì làm sao mà tôi nhờ người ngoài. Các cậu tôi còn phải bảo với nhau rằng: "phải công nhận là nó chăm thật, làm suốt ngày". Bán cháo lòng rồi lại nấu cơm, về rồi lại đi làm. Cứ có việc gì làm ra tiền thì tôi làm. Có mấy cô cave thấy tôi dọn dẹp cho cậu tôi thì bảo "Nếu em mà dọn dẹp như chị thì em sẽ không làm". Tôi bảo tôi thiếu tiền thật nhưng không phải ai tôi cũng làm. Vì nhà cậu mợ tôi sợ thuê người ngoài vào mất mát nên tôi làm. Không phải tôi sống thể để mọi người khen tôi nhưng vì lương tâm tôi không cho phép. Mỗi người có một cách sống khác nhau. Tôi không muốn làm phiền ai. Tôi không muốn ai khinh mình...
Chúng tôi có thể túng thiếu, nhưng chúng tôi cũng có lòng tự trọng...
Đây là những lời tâm sự cuối cùng mà chúng tôi ghi lại được từ một buổi nói chuyện với chị. Một người phụ nữ rất dũng cảm, rất mạnh mẽ, nhưng cũng yêu chồng bằng tình yêu dịu dàng đằm thắm hiếm có. Ngày anh ấy mất, chị như chết lặng trong đau khổ, nhưng cố gắng gượng sống vì con. Chúng tôi liên hệ để chị nhận thuốc uống kháng virus. Thế mà, chỉ 2 tháng sau, chị ra đi trong một tai nạn ô tô...
Cháu chỉ còn lại một mình, bị giằng co bởi ông bà nội ngoại... Mỗi lần chúng tôi có dịp lại mời cháu đến nhóm, nhưng cứ mỗi lần nhìn thấy cháu, chúng tôi lại thấy cay cay sống mũi. Cháu có vẻ buồn bã đến nao lòng... Giờ đây, cháu chỉ còn có một mình, cô đơn...
Vài nét về blogger
Chúng tôi là một nhóm hỗ trợ cho phụ nữ và trẻ em có HIV/AIDS. Chúng tôi tham gia nhóm để cùng nhau vượt qua mặc cảm bệnh tật và những khó khăn trong cuộc sống. Bạn có thể vào blog của chúng tôi để chia sẻ.
|