Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao News Daily Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2008 Vietnam Ngoisao
Entry được độc giả và các blogger yêu thích nhất tuần từ 18/10 - 26/10 với 33,5% phiếu bầu chọn (365/1051 phiếu):
Về chuyện... 72 cm - Blogger Bố cu Hưng
 Câu chuyện tình yêu
Khám phá các nước
Thể thao
Xã hội qua mắt blogger
'Lăng kính blogger'
Việt Nam của tôi
Gia đình thương yêu

 Bài nhiều comment Tiếp
Sống là không chờ đợi...
Dù em là tình nhân
Tôi 25
Không cần cố gắng để yêu 
 
Thứ tư, 31/1/2007, 08:31 GMT+7

Tôi không phải gái làm tiền

Nếu ai từng mang nặng đẻ đau và sinh ra một đứa con, hẳn hiểu được cảm giác hạnh phúc của người mẹ khi đón nhận đứa con mình sinh ra khoẻ mạnh. Đó là niềm hạnh phúc lớn lao nhất của người cha người mẹ.

Hoahuongduong

Nhưng có mấy ai hiểu được nỗi đau xé ruột xé gan của người mẹ khi biết mình và chồng đã nhiễm căn bệnh thế kỷ, ngậm ngùi nuốt những giọt nước mắt, lo âu không biết cho đứa con thơ của mình có bị nhiễm hay không?

Có lẽ với tâm sự với những điều chân thành xuất phát từ đáy lòng mình với nhóm Hoa Hướng Dương dưới đây của một người mẹ một người vợ đang bị nhiễm HIV, bạn có thể hiểu rõ phần nào về hoàn cảnh của những người đang đấu tranh với tử thần để giành giật cuộc sống từng ngày, vễ nỗi đau xé ruột xé gan khi ko thể nuôi con từ chính dòng sữa của mình...

Chúng tôi yêu nhau như bao đôi nam nữ khác, qua người này rồi người khác giới thiệu. Anh cao to, đẹp trai, tính tình phóng khoáng, lại hiền, bạn bè thường bảo tôi may mắn... Tôi chỉ là một cô thợ may bình thường, còn anh là một kỹ sư xây dựng giỏi giang.

Anh là người đàn ông lãng mạn, thích viết nhật ký và viết truyện. Có lần, tôi vô tình mở nhật ký của anh ấy ra thấy anh ấy ghi:

"Có một giọng nói nhẹ nhàng bảo là tôi đã bị mắc bệnh rồi..."

Lúc ấy, tôi nghĩ anh ấy bị bệnh gan. Chồng tôi từ lúc lấy vợ, thương vợ nên đau ốm chẳng bao giờ nói một lời, sợ tôi lo. Lần ấy, tôi nghĩ anh cũng vì thế mà không dám nói cho tôi. Tôi chỉ lẳng lặng chăm sóc anh mà chẳng nói lời nào.

Ngày tôi mang thai, anh khuyên tôi bỏ thai, tôi nhất quyết không nghe, trách mắng anh thậm tệ. Ngày đưa tôi đi sinh, nhìn gương mặt lo lắng của anh, tôi thầm thương anh, nghĩ chắc anh không muốn tôi sinh vì tôi bị đau tim, sợ cho sức khoẻ của tôi. Nghĩ thế nên lúc lên bàn mổ sinh cháu, tôi yêu anh và thương anh vô bờ, nghĩ đến một tương lai thật tươi sáng mà chúng tôi sẽ có cùng nhau.

Nếu ai từng mang nặng đẻ đau và sinh ra một đứa con, hẳn hiểu được cảm giác hạnh phúc của người mẹ khi đón nhận đứa con mình sinh ra khoẻ mạnh. Nếu ai từng làm mẹ, hẳn hiểu được cảm giác vừa đau đớn, vừa hạnh phúc đến chảy nước mắt khi đứa trẻ ấy bám lấy bầu sữa người mẹ. Tôi cảm nhận cái khoảnh khắc ấy chỉ trong đúng 5 đến 10 giây khi mẹ chồng tôi giật lấy đứa trẻ trong tay tôi. Trong ánh mắt của bà khi ấy, tôi biết cuộc đời tôi đã thay đổi, một nỗi kinh hoàng, một sự đau đớn, sự khắc khoải. Tôi không thể diễn tả nổi, lúc ấy tôi cảm thấy thế nào. Sau phút choáng váng, hoảng hốt, kinh hãi, và tức giận, tôi chìm trong nỗi nghi ngờ, trong sự đau đớn khi mẹ tôi bảo:

"Con đừng cho cháu bú".

Tôi sống trong nỗi dằn vặt đúng một tuần. Tôi biết, dường như tôi đã mơ hồ biết được tại sao, nhưng tôi không tin, không đối diện.

Vào cái giây phút chồng tôi gục mặt khóc, và nói rằng chúng tôi đều đã nhiễm HIV, tôi chỉ chết lặng và khóc. Nghe tin mình sẽ chết, nghe tin rằng vì mình mà có thể đứa con yêu thương sẽ chết đi rất sớm, tôi không biết phải làm gì ngoài việc khóc. Mà thậm chí tôi không dám khóc to, không dám nức nở cho bao đau khổ tuột ra ngoài, chỉ ngồi lặng lẽ khóc.

Chồng tôi nói thầm: "Xin em, hàng xóm người ta sẽ nghĩ sao? Mình vừa sinh con mà về khóc lóc, người ta đoán ra thì khổ". Cứ thế, chúng tôi cố cắn chặt môi để nuốt nỗi đau vào trong!

Từ xưa tới nay, tôi vẫn nghĩ: Mình chung thuỷ một vợ một chồng, chẳng nghiện chích gì, HIV làm sao lại có liên quan tới mình. Chồng tôi cũng nào phải con người tồi tệ, nay quán bar mai quầy rượu! Chúng tôi không thể tin rằng một mối tình đã qua của anh ấy đã để lại một nỗi đau đớn và nghi hoặc đối với số phận của một đứa bé xinh đẹp.

Nhiều ngày dài, tôi chỉ nghĩ tới hai điều:

Một là, con của tôi liệu có bị nhiễm HIV không?

Hai là, cho dù nó không nhiễm thì rồi cuộc đời của nó sẽ ra sao, nếu chúng tôi chết? và nếu như người ta biết được bố mẹ của nó bị nhiễm HIV?

Những lúc nhìn con, và rồi tưởng tượng đến lúc đứa bé ấy của tôi sẽ bị người ta nhìn bằng con mắt khinh miệt, để rồi họ chỉ trỏ rằng chắc bố mẹ nó có gì đó tôi tệ, tôi chỉ muốn gào lên rằng:

"Xin hãy để con tôi yên, bởi vì bố nó không nghiện hút, và mẹ nó không phải là gái làm tiền".

*** Còn tiếp

Vài nét về blogger

 
Phản hồi của blogger về bài viết (0/29)
1. May mắn sẽ đến với con chị (4/3/2008)
2. Tự tin lên bạn (3/4/2007)
3. Xã hội hiện nay (27/3/2007)
4. Tình yêu (17/3/2007)
5. Nỗi đau cần chia sẻ (16/3/2007)
6. Những điều giản dị (8/3/2007)
7. Ta phải làm gì? (8/3/2007)
8. Hãy cố lên chị (8/3/2007)
9. Thật cảm động (6/3/2007)
10. Hãy tận dụng giá trị của mỗi ngày (6/3/2007)
Ý kiến của bạn
Tên :
E-mail :
Tiêu đề :
 Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu Off Telex VNI VIQR 

 

Địa chỉ blog của sao
Bài viết về blog của sao
 Kỹ thuật làm blog Tiếp» 
Bạn muốn chia sẻ blog của mình hay ấn tượng với blog của ai đó. Bạn có thể gửi tới blog@ngoisao.net.


Những dòng nhật ký của bạn Minh, người vừa tạm biệt cuộc sống vì bệnh tim ở tuổi 19.

Đôi khi hãy dừng chân giữa cuộc sống bận rộn, hít thở và bổ sung vitamin cho tâm hồn.

 
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Buôn chuyện Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Phim mới Nhà đẹp