Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao Daily News Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2009 Vietnam Ngoisao
Chia sẻ những cảm xúc khó quên bên người thân yêu, bạn bè hay thậm chí những người xa lạ, những lời chúc bất ngờ cho mọi người trong dịp Giáng sinh hay những bức thư ngộ nghĩnh cho ông già Noel với Chơi Blog tại địa chỉ: blog@ngoisao.net.
Entry được độc giả và các blogger yêu thích nhất tuần từ 6/11 - 15/11 với 28% phiếu bầu chọn (182/649 phiếu):
Chị ơi, em yêu chị - Blogger Cà phê chiều thứ bảy.
Câu chuyện tình yêu
Khám phá các nước
Thể thao
Xã hội qua mắt blogger
'Lăng kính blogger'
Việt Nam của tôi
Gia đình thương yêu

 Bài nhiều comment Tiếp
Sống là không chờ đợi...
Dù em là tình nhân
Tôi 25
Không cần cố gắng để yêu 
 
Thứ bảy, 13/1/2007, 07:57 GMT+7

Em can đảm lên nào

Tính là không viết nữa đâu. Nhưng muốn viết entry này ra để tặng cho một ai đó và cho mọi người nữa... Can đảm lên nào.

Bù Loong

Trước khi can đảm, thì hãy mỉm cười trước, khi em cười thì mắt cũng cười, gió cũng cười, nắng cũng cười, trời cười, đất cười .. Tại sao cái bóng dưới đất của em không in hình khoé miệng em cười, em biết không? Bởi vì tôi đang so miệng tôi với miệng em. Ai dễ thương hơn rồi phát hiện ra... mình cũng chẳng thấy khoé miệng của mình. Vì một ai đó khác cũng đang so miệng họ với miệng tôi . Ngộ không em?

Trước khi can đảm, em phải tập nhút nhát đã nhé và phải biết tại sao mình nhút nhát. Em còn nhớ hồi nhỏ em thường sợ ông kẹ, sợ ma cây, sợ ba bị đến bắt em bán sang Campuchia, sợ ra đường mà chạy lăng quăng thì xe cán, hay là sợ ba mẹ sẽ ném cho em một cái bọc ni-lông ra trước cửa nhà, và phán: "Đi đâu thì đi".

Em từng rất sợ mà, phải không? Thế làm sao mà em sợ, thuở ấy ba bằng trời mẹ bằng đất, cái gì ba mẹ cũng đúng, nhưng rồi em lớn lên và nhận ra rằng không phải tất cả mọi việc đều thế. Em mà ăn ngoan thì ông kẹ nào dám bắt em, ba bị nào dám chọc em. Em chạy tung tăng mà ngó trước ngó sau thì ứ xe nào dám tông em , em mà mười điểm chóe loé thì ba mẹ nào nỡ đuổi em đi. Ngoan thế cơ mà.

Em có biết tôi đang nói về điều gì không? Tức là mọi việc đều có quy luật của nó. Từ đơn giản đến phức tạp, từ nhỏ đến to, từ thô sơ đến hoàn chỉnh, từ non nớt đến trưởng thành. Em của tôi, chúng ta đã từng là những cô nhóc cậu nhóc, từng rất hồn nhiên, từng ngỡ rằng em bé sinh ra đường rốn, và tưởng rằng mình sẽ chẳng bao giờ chạy được xe đạp. Em đang lớn từng ngày, em ngã để sau này không vấp phải nữa, em đau đớn để sau này em hạnh phúc, em nhút nhát để sau này can đảm, em ngốc ngếch để rồi sẽ thông minh hơn. Và trở thành thiên tài.

Em hãy đi chậm thôi, tôi cho em nghe thấy gió hát, tóc hát, tôi cho em thấy rằng trong cuộc sống có tình yêu, nhưng cuộc sống không phải là tình yêu. Em sẽ còn thất vọng nhiều, hoài nghi nhiều, thương đau nhiều, em sẽ còn ngã nữa, vì trong em vẫn còn một đứa trẻ đang lớn. Cuộc sống này sẽ còn đợi em khám phá nhiều, tại sao em yêu tôi, tại sao tôi yêu em, tại sao em lại cứ nhớ người ấy, tại sao em lại khóc...?

Bởi vì khóc xong rồi, em sẽ cười... biết không?

Tôi muốn em can đảm, tôi muốn em thật can đảm, tôi muốn em đứng vững trên đôi chân của mình, tôi muốn em khát khao và yêu thương nhiều hơn nữa, tôi muốn em hãy khóc, nhưng trên vai một ai đó, tôi muốn em sẽ cười, nhưng ko phải vì ko biết làm gì ngoài việc cười , mà là vì em hạnh phúc.

Tôi tặng cho em thời gian, tặng cho em nắng Sài Gòn, tặng cho em một quá khứ nhiều trăn trở. Ai cũng phải chiến đấu, ai cũng phải trải qua. Em đừng sợ gì cả. Chết là hết ư. Hổng dám đâu nha. Vì khán giả tinh thần nhân đạo cao lắm. Không có chuyện nhân vật chính diện anh hùng lại phải hy sinh đâu. Vì em còn phải chiến đấu. Cho chính em, cho bạn bè em, tình yêu của em, gia đình của em.

Em phải cười, Phải can đảm
Vì tôi thật lòng mong cho em như thế .
Vì tôi biết em cũng muốn mình như thế mà
Phải không ?
 
Mỉm cười nào...
Tặng em ngày đầy nắng của tôi.

Vài nét về blogger

 
Phản hồi của blogger về bài viết (0/20)
1. Cảm ơn bài viết của Bù Loong (7/2/2007)
2. Không như bạn nghĩ đâu (7/2/2007)
3. Khi nào em quên được (26/1/2007)
4. Cảm ơn bạn (24/1/2007)
5. Em sợ (22/1/2007)
6. Em sợ (19/1/2007)
7. Đó có thật là lòng can đảm (18/1/2007)
8. Mình cũng nhát (16/1/2007)
9. Viết hay lắm (16/1/2007)
10. Bài viết thật tâm trạng (14/1/2007)
Ý kiến của bạn
Tên :
E-mail :
Tiêu đề :
 Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu Off Telex VNI VIQR 

 
Địa chỉ blog của sao
Bài viết về blog của sao
 Kỹ thuật làm blog Tiếp» 
Bạn muốn chia sẻ blog của mình hay ấn tượng với blog của ai đó. Bạn có thể gửi tới blog@ngoisao.net.


Những dòng nhật ký của bạn Minh, người vừa tạm biệt cuộc sống vì bệnh tim ở tuổi 19.

Đôi khi hãy dừng chân giữa cuộc sống bận rộn, hít thở và bổ sung vitamin cho tâm hồn.

 
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Buôn chuyện Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Phim mới Nhà đẹp