Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao Daily News Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2009 Vietnam Ngoisao
Cuộc thi 'VIẾT VỀ SỰ KIỆN ĐÁNG NHỚ NHẤT 2009' với giá thưởng giá trị (click vào ảnh bên dưới để biết thêm chi tiết).
Câu chuyện tình yêu
Khám phá các nước
Vitamin cho tâm hồn
Gia đình thương yêu
Việt Nam của tôi
Xã hội qua mắt blogger
'Lăng kính blogger'
Thể thao

 Bài nhiều comment Tiếp
Cao sơn lưu thủy
Hãy thức dậy trước lúc bình minh
20 lần/ngày
Viết cho em 
 
Thứ tư, 10/1/2007, 10:11 GMT+7

Thế là mai em lấy chồng

Em thân yêu! Thế là ngày mai em đi lấy chồng. Anh tự hỏi những ngày sau đấy anh sẽ như thế nào? Tình hình xem ra... khá là bi đát.

Linh BU

Anh sẽ không còn được chui vào nhà em buôn chuyện. (Chà, anh nhớ cái khu tập thể đấy, mỗi lần anh phóng xe vào lại là dịp tuyệt vời để mấy cụ già chép miệng và con chó ngu xuẩn cạnh nhà em sủa lên inh ỏi như chưa bao giờ được sủa). Buôn chuyện là một thói quen tốt. Nó giúp anh thư giãn về tinh thần và mạnh mẽ hơn về thể chất. Bởi vì đôi khi em lại đem kem, sữa chua ra mời anh (còn nếu em không mời thì anh sẽ hiểu em đã ra tín hiệu "Hãy ăn bánh ngọt đi!", và anh chỉ việc lấy bánh ngọt trong hộp, đơn giản vậy thôi).

Anh không thể đến nhà em "học nhóm" được nữa, dù rằng sự chăm chỉ gạo bài của chúng ta đôi khi hơi thái quá. Ý anh muốn nhắc đến cái lần học Sinh lý năm Y2 tới gần nửa đêm, và buổi "ôn tập" Nhi vô cùng hoành tráng gần đây, hình như cũng quá 11h30 thì phải. Chúng ta đã cùng đọc như vẹt những dòng ngồn ngộn chữ của môn Tâm lý Y học, hoặc nhồi nhét mấy công thức Dược lý đủ để làm em "shock phản vệ". Rồi còn cùng nhau "chia sẻ" những áng văn bất hủ của môn Triết nữa chứ (chắc em vẫn nhớ thế nào là "chia sẻ", phải không?) Tất nhiên, thời gian học luôn luôn ít ỏi so với thời gian chat-chit hay ăn uống, nhưng mà anh với em vẫn là những học trò ngoan, thật thế!

Anh bắt đầu thấy nhớ lũ chó, mèo, gấu nhà em. Mỗi lần gặp anh, em đều bắt chúng chào anh theo cái cách (mà em cho là) hết sức dễ thương. Anh thì không thấy thế. Anh luôn sẵn sàng chà đạp lũ thú cưng đấy mỗi khi có thể - dù rằng chúng chỉ là thú nhồi bông thôi. Ngày mai, em sẽ bê tất cả lũ chúng nó về nhà chồng, bày trong tủ kính hoặc vứt lăn lóc trên đệm; để chồng em ngắm chúng, và bắt chồng em phải chào chúng. Ngay lúc này đây, anh có thể tưởng tượng ra vẻ mặt ngán ngẩm của chồng em khi đó (anh ấy có rất nhiều điểm giống anh, thật thế!)

Anh không biết mỗi khi có chuyện "thú vị" cần chia sẻ, anh sẽ tìm đến ai, em yêu quí ạ. Anh nhớ những buổi chiều anh đến chỉ để khoe em một vài tin tức "hot". Anh nhớ buổi sáng thi Đại học năm 2002, anh qua nhà kể nỗi lo lắng về cái đề thi Sinh củ chuối. Anh nhớ những lúc đến nhà chỉ để nghe em vỗ về, vì em có thể đọc được trong mắt anh những điều anh chưa cần nói.

Có quá nhiều chuyện để anh nhớ, thật thế!
...

Tất nhiên anh biết nhà chồng em, mà từ mai đó sẽ là nhà em. Nhưng anh vẫn hình dung ra một viễn cảnh không tươi sáng lắm khi anh đến, lấy bánh ngọt trong tủ, hoặc trêu lũ thú cưng của em. Trong lúc anh đang say sưa ăn uống và chat-chit thì chồng em (cũng say sưa chẳng kém) nói về lẩu lòng, HIV, hay Cytomega virus… Đúng lúc đó mẹ chồng em xuất hiện, theo sau là … bà nội em. Em sẽ đóng vai nàng Li-Dơ ngồi khóc thút thít vì oan ức, chồng em đương nhiên là hoàng tử. Còn anh, còn vai diễn nào nữa đây ngoài mụ phù thuỷ độc ác và nham hiểm, giơ đầu ra chịu sự chà đạp (vì độc ác mà). Nghiệt ngã quá, thật thế!

Tóm lại anh rất chi là buồn.
Và anh biết có những người còn buồn hơn anh.
Cả con chó Mập nhà hàng xóm nữa, nó chắc cũng sẽ buồn.

Nhưng mà anh biết...
Em sẽ rất vui.

Em sẽ cười thật xinh (giống như mấy cô trong phim Hàn Quốc mà em vô cùng hâm mộ ấy). Có thể là sẽ khóc một chút xíu (ai mà biết được) Nhưng rồi cuối cùng em vẫn cười, vì chồng em sẽ làm em hạnh phúc, vì mẹ chồng em thật là dễ thương và bố chồng em thì coi em như con ruột từ lâu lâu rồi.

Chúc em luôn vui mãi!
Yêu em rất nhiều!
Tháng 1.2007

Vài nét về blogger

   
 
Phản hồi của blogger về bài viết (0/20)
1. 1 người ra đi gửi 1 người ở lại (16/7/2007)
2. Dẫu biết như thế (5/3/2007)
3. Nếu biết rằng em sẽ chồng (5/2/2007)
4. Sao lại để tình yêu đi (18/1/2007)
5. Bạn viết hay lắm (18/1/2007)
6. Mạnh mẽ lên ông anh (16/1/2007)
7. Đổi tên một cuộc tình (15/1/2007)
8. Rất ấn tượng (14/1/2007)
9. Cô gái sắp lấy chồng (11/1/2007)
10. Thật là dễ thương (11/1/2007)
Ý kiến của bạn
Tên :
E-mail :
Tiêu đề :
 Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu Off Telex VNI VIQR 

 
 
Góc bình luận
Độc giả có thể chia sẻ suy nghĩ, nhận xét về các bộ phim, cuốn sách, tiểu thuyết, vở kịch, ca khúc, show truyền hình... mình yêu thích ở mọi thể loại tới địa chỉ email: hautruong@ngoisao.net
Địa chỉ blog của sao
Bài viết về blog của sao
 Kỹ thuật làm blog Tiếp» 
Bạn muốn chia sẻ blog của mình hay ấn tượng với blog của ai đó. Bạn có thể gửi tới blog@ngoisao.net.


Những dòng nhật ký của bạn Minh, người vừa tạm biệt cuộc sống vì bệnh tim ở tuổi 19.

Đôi khi hãy dừng chân giữa cuộc sống bận rộn, hít thở và bổ sung vitamin cho tâm hồn.

 
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Chuyện lạ Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Nhà đẹp