Lời yêu thương
Anh biết không? Em đang ngồi khóc và quá lo lắng với những gì đang và sẽ xảy ra với anh. Mọi thứ, với em, khó khăn để em bước qua.
Làm sao có thể dễ dàng thay đổi "trái tim" mình được.
Yêu thương, dù là đắng cay hay mặn chát, nó cũng đã bừng lên những giây phút ngọt ngào, để em sống với nó, hi vọng, chờ đợi và cố gắng để có một hạnh phúc trọn vẹn bên anh.
Yêu thương, dẫu muôn vàn ngăn cách, dẫu là giọt nước mắt mặn chát bờ môi, dẫu chỉ là những đêm trường mất giấc, gối đẫm lệ dài. Em vẫn sống trong những giây phút ngắn ngủi mà chúng ta bên nhau, sống và chờ đợi, mong muốn luôn nhìn thấy nụ cười hạnh phúc hôm nào của anh. Và em cố gắng để lại nhìn thấy nó và khắc ghi đến trọn cuộc đời.
Yêu thương, dẫu là những lời đôi co, dẫu là không một lý do khi anh làm như thế, dẫu không một lời giải thích khi em phải chịu đựng đến mức em có thể nghẹt thở rồi nghẹn ngào trong tiếng nấc. Em vẫn tin tưởng, vẫn yêu thương, vẫn mong chia sẻ và cố gắng vượt qua, chờ đợi một hạnh phúc mà chúng ta sẽ có, không cần biết lý do bây giờ, hay những ngày đã qua đã có chuyện gì.
Yêu thương, với em và cả với anh, em biết, chúng ta cần phải cố gắng cho hạnh phúc tương lai và chúng ta đang phải chịu đựng để không 1 điều gì ở quá khứ làm ảnh hưởng tới hạnh phúc mà chúng ta đáng được nhận từ chính chúng ta.
Giờ đây, em biết em sẽ ra sao, khi em đề nghị ... "Anh không nhắn tin, không gọi điện, không PM qua hình thức nào, và không gặp em" ... Sao em có thể vượt qua chứ. ? Với em, việc anh nhắn tin, nó không phải là thói quen của em, mà em thực sự muốn có, muốn được nhận.
Dù rằng, em đã rất buồn khi những gì sau đó diễn ra. Ngay giây phút này, em không còn nhìn rõ những câu chữ em gõ nữa. Em mong anh bình an. Cố gắng anh nhé.
Em mong em có được tình yêu từ anh như tình yêu mà anh luôn trân trọng là đủ.
Bích Du