|
Bông hồng thuỷ tinh
Anh đã khi nào nghe bài hát này chưa người yêu. Bài hát có câu rằng: " Mong cho đôi tay nâng niu chớ vô tình có đánh rơi, vì tình yêu kia mong manh..." Tình yêu không mong manh, cũng không hề dễ tan vỡ đâu.
Chỉ khi nào anh buông tay và trái tim em tan vỡ. Em cố gắng chia sẻ, cố gắng để được nghe anh nói nhưng anh từ chối. Anh nói rằng anh đang rối lắm, vậy là anh cho mình quyền được buông tay ra, em muốn đỡ mà trái tim em tan vỡ. Em chợt nhận ra, khi anh bảo: “anh làm sao mà trả được” dù vô tình hay hữu ý, anh làm em bừng tỉnh trong cơn đau này. Hoá ra anh sợ phải trả nợ em (đúng có lẽ thứ duy nhất anh nợ em là tình em, anh không trả được). Anh không cần em nữa, không cần nữa. Nước mắt không thể rơi, bất chợt tan vỡ như bông hồng thuỷ tinh kia. Em chợt thoáng nghĩ ngợi, em đã nhận ra điều em cố gắng không tin, không muốn tin là anh không cần em nữa. Em cần một bờ vai chia sẻ, thấu hiểu, làm niềm tin. Anh nợ em điều đó nhưng em không đòi được, em không muốn đòi nữa. Em phải sống cho mình, cho người thân và cho bao người còn đang yêu em. Vượt qua điều này khó lắm, nhưng em tin ở nơi nào đó còn bông hồng khác cho em, cho anh, cho tất cả…
Lily
|